Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta có chung dòng máu và màu da.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta nên yêu thương, hãy tha thứ và quên đi.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta phải bắt tay để xây dựng đất nước giàu mạnh.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta hãy yêu nước bằng lòng hăng say lao động.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta phải luôn tự hào về nguồn cội.

Showing posts with label Lịch sử. Show all posts
Showing posts with label Lịch sử. Show all posts

QUỐC KỲ VÀNG 3 SỌC ĐỎ TRONG MẮT KIỀU BÀO VIỆT


Ảnh: Cờ Mĩ dương tiến trước
Cờ vàng lết theo sau
 
QUỐC KỲ VÀNG 3 SỌC ĐỎ TRONG MẮT KIỀU BÀO VIỆT
(Theo những lời tâm sự của một người Việt xa xứ)

Đây là lá cờ mà tôi đã từng phục vụ dưới nó trong hơn hai thập niên: 8 năm rưỡi trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, và nhiều năm trong ngành giáo dục ở miền Nam. Cho nên tôi không chê nó, không ghét nó, và vẫn thường nói, những kẻ nào gọi cờ đó là “cờ ba que” là những kẻ vô giáo dục. Điều này cũng áp dụng cho những kẻ nào gọi lá cờ đỏ sao vàng là “lá cờ máu”. Tại sao? Bởi vì dưới những lá cờ đó đã không biết có bao nhiêu người yêu nước, vì lý tưởng này hay lý tưởng nọ, hi sinh dưới những lá cờ đó. Chỉ có những kẻ vô giáo dục mới dùng những từ hạ cấp để gọi những lá cờ đã đi vào lịch sử Việt Nam trong thời cận đại.

Vì có những ràng buộc cá nhân đối với lá cờ vàng ba sọc đỏ, cho nên tuy rằng ngày nay nó không còn ý nghĩa của một quốc kỳ, tôi vẫn giữ nó như là một kỷ vật trong đời. Do đó nơi bàn làm việc của tôi trong mấy chục năm nay thường có treo một lá cờ vàng ba sọc đỏ nho nhỏ như trong bức hình dưới đây, lẽ dĩ nhiên đây chỉ là kỷ niệm cá nhân.

Nhưng ngày nay bảo tôi cầm lá cờ đó đi chống Cộng dưới bất cứ hình thức nào: chống đối những chính khách từ Việt Nam qua, biểu tình chống Vietweekly hay Người Việt “thân Cộng”, tranh đấu để được công nhận là lá cờ chính thức của Việt Nam, tranh đấu để được treo ở vài nơi công cộng, vài trường học, hay cả bắt tôi phải chào nó coi như nó là quốc kỳ v..v.., thì đối với tôi là một sự sỉ nhục. Sỉ nhục vì đó là những hành động của những kẻ “không biết ngượng”, sỉ nhục vì đã hạ thấp tư cách công dân Mỹ gốc Việt của những người đang sống trong một nước tự do dân chủ, sỉ nhục vì nó trái với sự hiểu biết thông thường, sỉ nhục vì làm cho cả cộng đồng người Việt di cư mang tiếng là những kẻ có những hành động côn đồ, bất chấp luật pháp v..v… Vì vậy tôi thắc mắc là những hành động vô lối trên đã mang lại cho cộng đồng người Việt di cư cái gì, sự vinh danh hay sự nhục nhã.

Chẳng ai có thể phủ nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ, một thời đã là biểu tượng của các chế độ quốc gia, từ 1948 đến 1954 dưới quyền Pháp, và từ 1954 đến 1975 trên thực tế dưới quyền Mỹ, nhưng dù sao cũng là một biểu tượng mà mấy chục triệu người dân sống dưới nó, và cũng có biết bao chiến sĩ hi sinh vì nó. Nhưng sau 1975 thì biểu tượng đó đã đi vào dĩ vãng của lịch sử, không còn là “quốc kỳ” mà cũng chẳng phải là biểu tượng của “di sản và tự do” [symbol of heritage and freedom] của người Việt miền Nam.

Nó không còn là “quốc kỳ” vì “quốc kỳ” là biểu tượng của một quốc gia có chủ quyền, có một lãnh thổ riêng biệt. Những người dân trong một quốc gia thì có cùng một căn cước, và thường có cùng một nguồn gốc, và theo nghĩa lịch sử, có cùng tổ tiên và các hậu duệ. Một quốc gia trải dài qua nhiều thế hệ và gồm cả những người đã quá cố. Một quốc gia thường được cả thế giới công nhận là một thực thể có căn cước riêng trong cộng đồng thế giới. Cộng đồng người Việt di cư đầy chia rẽ không hội đủ bất cứ một điều kiện nào như trên cho nên không phải là một quốc gia và tất nhiên không thể có quốc kỳ. Do đó, thực chất lá cờ vàng chỉ còn là “vang bóng một thời” của những người cố bám vào quá khứ mà không nhìn thấy hiện thực.

Những nhóm người chống Cộng cực đoan không hiểu được như vậy cho nên đã lạm dụng lá cờ vàng ba sọc đỏ trong những hành động vô lối, thiếu hiểu biết. Đọc dư luận về đám người không có đầu óc này trên báo Mỹ và trên Internet tôi thật sự lấy làm xấu hổ lây. Lá cờ vàng ba sọc đỏ đã trở thành biểu tượng của những đám người chống Cộng bất kể lý lẽ, những đám người giống như những băng đảng, không đại diện cho bất cứ ai, khoan nói là đại diện cho hơn 2 triệu người Việt di cư. Họ mang lá cờ đã cuốn gói chạy dài trong năm 1975 ra phô trương làm “quốc kỳ” mà chẳng hiểu thế nào là quốc với kỳ, đi đến tình trạng trong một số buổi lễ, công hay tư, tôn giáo hay dân gian, cũng đều có chào “quốc kỳ” và hát “quốc ca”. Họ cho rằng tất cả những người đứng lên chào cờ cũng phải cho đó là “quốc kỳ”, nghe bài “Tiếng Gọi Thanh Niên” của Lưu Hữu Phước cũng phải cho đó là “quốc ca”, mà không hiểu rằng khi xưa người dân đi xem chiếu bóng nghe bài “Nhân dân Việt Nam biết ơn Ngô Tổng Thống, Ngô Tổng Thống, Ngô Tổng Thống muôn năm” cũng chẳng có mấy người “biết ơn Ngô Tổng Thống” và cũng chẳng có mấy người muốn cho “Ngô Tổng Thống muôn năm”.

Với hơn một triệu quân, cộng với hơn nửa triệu quân Mỹ, cộng với ưu thế tuyệt đối về quân sự, mà phải chạy dài trước đoàn quân mà bây giờ họ lên tiếng mạ lỵ, cho là đói rách, vô học, thế mà không lấy thế làm nhục, ngày nay còn mang nó ra làm biểu tượng tranh đấu cho tự do, dân chủ bằng những hành động hung hăng vô lối, phá phách, đe dọa, phi tự do, phi dân chủ. Họ mơ tưởng rằng tất cả người Việt di cư đều đồng ý với những hành động ấu trĩ, côn đồ của họ mà không biết rằng tuyệt đại đa số người Việt di cư coi những chuyện chống Cộng ruồi bu như vậy thật là đáng khinh, làm muối mặt cả cộng đồng. Họ còn vác nó đi diễn hành rất hào hùng trong những bộ quân phục đeo đầy huy chương hào nhoáng mà không biết ngượng vì không hề nghĩ rằng như vậy chỉ làm trò cười cho thiên hạ, chỉ khơi lại cho những người hiểu biết cảnh tướng chạy trước, quân chạy sau, chà đạp lên dân chúng, cướp đường mà chạy, cho nên chỉ có 55 ngày mà quân đội miền Nam tan rã, vứt đầy xa lộ quân phục, quân dụng và súng ốngVậy thì hào hùng ở chỗ nào, vinh quang ở chỗ nào. Thế mà người ta vẫn cứ huênh hoang tổ chức nọ kia để “vinh danh chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa”. Thật là quá đau lòng đi, nhưng những cảnh tượng chống Cộng bát nháo, phô trương lực lượng một cách lố bịch đã làm cho nhiều người Việt di cư phải hổ thẹn trước người ngoại quốc..

Người Việt di cư đã bỏ phiếu bằng những hành động cụ thể. Có bao nhiêu người trí thức có tư cách tham gia những nhóm người hung hăng chống Cộng? Hô hào, cổ võ tẩy chay nhạc Trịnh Công Sơn, cho cả một em bé đứng ngoài đường vác bảng đề “Người Việt tỵ nạn không chấp nhận ca nhạc Trịnh Công Sơn” nhưng số người đi nghe nhạc Trịnh Công Sơn lại hơn gấp đôi số người đi biểu tình chống. Thái độ của người Việt tỵ nạn đã rõ ràng. Hàng năm có mấy trăm ngàn người về thăm quê hương, gửi cả tỷ đô-la về cho thân nhân, làm giầu nuôi dưỡng chế độ [sic], theo như luận điệu ấu trĩ của một số người. Thế mà vẫn không chịu nhìn vào thực tế, vẫn hung hăng con bọ xít vinh danh lá cờ vàng.

Một chuyện chống Cộng để vinh danh lá cờ vàng đã xẩy ra ở đại học Nam Cali, USC. USC treo cờ của tất cả các quốc gia có sinh viên học ở USC, và Việt Nam có hơn 20 sinh viên học ở đó, do đó nhà trường treo cờ đỏ sao vàng của Việt Nam song song với cờ của các nước khác có sinh viên học ở đó. Phát ngôn viên của Đại học nói: “Đại học treo những cờ của các quốc gia trên thế giới có sinh viên đến USC học. Những lá cờ này tượng trưng cho các quốc gia đã được Liên Hiệp Quốc và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công nhận” [The university displays the flags of nations from which our international students come to attend USC, These flags represent nations recognized by the United Nations and the U.S. Department of State."] Những người chống Cộng cực đoan đòi hạ cờ đó xuống để treo cờ vàng ba sọc đỏ với lý luận là có 1000 sinh viên Mỹ gốc Việt không chấp nhận lá cờ đỏ sao vàng là lá cờ đại diện cho quốc gia của họ. Nhưng lá cờ vàng ba sọc đỏ tượng trưng cho quốc gia nào, có được Liên Hiệp Quốc và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công nhận là cờ của một quốc gia không?. 1000 sinh viên học ở USC với tư cách là công dân của quốc gia nào. Nếu là công dân Mỹ, dù là gốc Việt, thì lá cờ tượng trưng cho quốc gia của họ là lá cờ Mỹ, không phải là lá cờ vàng ba sọc đỏ. Còn nếu với tư cách là sinh viên Việt Nam, quốc tịch Việt Nam, thì lá cờ đại diện cho họ phải là lá cờ đỏ sao vàng. Vấn đề rất đơn giản như vậy mà không chịu hiểu, cứ hung hăng làm càn để cho người ngoại quốc chê cười. Mà không chỉ là chê cười mà họ còn mắng vào mặt những người đã có những hành động ngu xuẩn này ngay trên nước Mỹ, vi phạm luật pháp Mỹ, như chúng ta thấy trong vài tài liệu sau đây,

Chúng ta có cảm thấy xấu hổ không khi đọc những dòng chữ này trên tờ OCregister.com:

“Bạn có biết không. Ngu xuẩn là chính danh. Pháp và sau đó là Mỹ đã huấn luyện những người ngu dốt để phục vụ cho chúng. Công việc của họ là đánh hơi ra những kẻ nào chống chủ của họ, cộng sản hay không. Họ gọi bất cứ người nào chống lại sự thống trị của ngoại bang là “cộng sản” và cầm tù và giết người đó đi. Đó là tại sao họ không được sự ủng hộ của dân chúng. Đó là tại sao khi Mỹ tháo chạy thì họ cũng phải tháo chạy. Chế độ Saigon không có ngay cả sự ủng hộ của binh sĩ của mình, đó là tại sao mà chỉ có trong vòng 55 ngày mà quân đội miền Bắc có thể kiểm soát hoàn toàn Nam Việt Nam trong chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Một điều mà cái guồng máy chiến tranh lớn nhất trên thế giới không thể làm nổi dù rằng đã giết cả triệu người, thả 8 triệu tấn bom và trải 70 triệu lít chất khai quang màu cam.

Cho đến ngày nay, suốt cuộc đời của họ dính cứng vào cái trạng thái tâm lý đó. Họ nghĩ rằng nếu họ cứ kiên trì hô to những khẩu hiệu trống rỗng thì họ sẽ được sự ủng hộ để họ đi hiếp đáp những người khác ở trên đất Mỹ này, và lạ lùng thay họ đã thành công. Điều này chứng tỏ một điều. Còn rất nhiều người ngu trên đất Mỹ.

Những người biểu tình chống đối có biết rằng trong thế giới ngày nay mà lên án một người nào là cộng sản thì thật là ngu xuẩn không? Nó đã quá lỗi thời và chứng tỏ là các người thiếu giáo dục.

1000 sinh viên Mỹ gốc Việt học ở USC đúng khi nói rằng lá cờ đỏ sao vàng không đại diện cho họ. Đó là vì lá cờ ba màu đỏ, trắng, và xanh (cờ Mỹ) đã đại diện cho họ ở mọi cơ sở liên bang, tiểu bang, quận, và các công sự trong thị trấn.

Các người không có quyền bảo USC hay bất cứ ai về vấn đề lá cờ nào mà họ muốn treo. Đó không phải là một đặc quyền mà là quyền đã tranh đấu để có được. Nếu những người chống đối muốn lá cờ cũ của Nam Việt Nam được treo thì các người phải ở lại trong nước và chiến đấu [nếu thắng thì đương nhiên lá cờ đó là cờ của quốc gia Việt Nam]. Miền Bắc đã ở lại và chiến đấu và họ đã được cái họ muốn.

Các người muốn gì nữa từ nước Mỹ? Các người muốn chúng tôi gây một cuộc chiến khác với Việt Nam?”

Sau đây là một ý kiến khác, của một người Việt Nam, viết cho một người Mỹ, có lẽ là một viên chức ở Quận Cam, trên Internet:

K/G ông Dillow:

Xin ông hãy tìm hiểu hồ sơ cá nhân của những người biểu tình chống đối. Nếu ông nghe đài phát thanh Việt Nam mà chúng tôi nghe vào buổi tối, thì ông sẽ biết rằng những người chống đối đã được trả tiền và nhiều người trong bọn họ sống ở Quảng Nam trước khi sang Mỹ. Nhiều người ăn trợ cấp xã hội (welfare), không trả thuế và không khai lợi tức kể cả lợi tức để chống đối. [được trả tiền để đi biểu tình chống đối]

Đây là một hình ảnh rất xấu cho cộng đồng của chúng tôi. Khi chúng tôi nghe đài phát thanh Việt Nam vào buổi tối chúng tôi được tin về những người làm chính trị Việt Nam đã thuê những người đi biểu tình để phá Saigon Nhỏ [Little Saigon, không phải báo lá cải Saigon Nhỏ] và báo chí Việt Nam. Xin đừng để cho những người biểu tìn chiếm cứ Saigon Nhỏ và phá hủy đi tiếng tốt của Saigon Nhỏ.

Chúng tôi xin ông giúp chúng tôi để điều tra Ngô Kỷ, Đoàn Trọng, Đàm Bảo Kiếm, Rambo Phạm, Trần Thế Cung, những người làm chính trị [không xứng đáng được gọi là chính trị gia] Janet Nguyễn và Lê Công Tâm. Họ được nói đến trên đài phát thanh của ông Võ Cửu Long. Những ai đã được trả tiền. Và ai đã vi phạm luật pháp Hoa Kỳ?

Sau đây chúng ta hãy đọc vài đoạn trong bài phỏng vấn ông Trần Tuấn Ngọc, 47 tuổi, trang chủ trang nhà của chính ông thành lập từ năm 2000: Vietnamese-American.org: Chúng ta sẽ thấy rằng tuy tương đối còn trẻ, lẽ dĩ nhiên là đối với tôi, ông Trần Tuấn Ngọc đã có những nhận định sâu sắc về cộng đồng, chính trị và thời sự [Interview with Ngoc Tuan Tran of Vietnamese-American.org]. Trong một cuộc phỏng vấn khác trước đây, được biết ông Trần Tuấn Ngọc đã có về dạy học ở TP Hồ Chí Minh trong một thời gian (I am currently teaching in Ho Chi Minh city, Vietnam. I plan to return to the United States early in March of 2005):

Hỏi: Ông rời Việt Nam năm nào và bao nhiêu tuổi? Ông, hay gia đình ông có địa vị hoặc làm gì ở Nam Việt Nam trước đây.

Đáp: Tôi rời Việt Nam một mình ngày 30 tháng 4, 1975, khi tôi 14 tuổi. Khi đó tôi là học sinh Trung Học. Bố tôi là một cảnh sát cấp thấp trong chính phủ Nam Việt Nam.

Hỏi: Ông có ý kiến gì về những người trong cộng đồng cho rằng lá cờ cũ đại diện cho lịch sử và căn cước của tất cả người Mỹ gốc Việt?

Đáp: Lá cờ cũ đại diện cho căn cước của một số những người Nam Việt Nam ở phe của Mỹ, và của Pháp trước đó, nhưng không phải cho tất cả.

Hỏi: Ông nghĩ sao về những quyết định về cờ vàng ba sọc đỏ đã thành công ở những thị trấn như Garden Grove, Cali?

Đáp: Hoa Kỳ có quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Lá cờ đỏ sao vàng ngày nay đại diện cho Việt Nam. Bất cứ tổ chức chính quyền nào của Hoa Kỳ ủng hộ lá cờ cũ là lá cờ chính thức của Việt Nam đều vi phạm luật quốc tế. [Sự thật chỉ có một số địa phương cho phép treo cờ vàng ba sọc đỏ coi đó như là biểu tượng của cộng đồng người Việt, và một số địa phương không cho phép, chứ chính quyền Mỹ hay Bộ Ngoại Giao Mỹ chưa bao giờ coi lá cờ đó là cờ của Việt Nam. Những người chống Cộng với lá cờ đó quên rằng Mỹ đã coi lá cờ đó như là một cái gì expendable, muốn bỏ đi lúc nào thì bỏ. Vậy mà không biết nhục mà ngày nay còn xin xỏ để lá cờ đó được treo, treo lên một quá khứ chẳng mấy tốt đẹp]

Hỏi: Ông nghĩ sao về một số người Mỹ gốc Việt cho rằng làm ăn và thiết lập những liên hệ với Việt Nam chỉ ủng hộ cho hồ sơ nhân quyền xấu và tham nhũng trong chính phủ Việt Nam.

Đáp: Trước khi lên án các quốc gia khác về vi phạm nhân quyền, người Mỹ gốc Việt nên nhìn vào hồ sơ nhân quyền của nước Mỹ. Kỳ thị chủng tộc chắc chắn là vi phạm nhân quyền, và kỳ thị chủng tộc thì vừa là hệ thống vừa là định chế ở nước Mỹ.

Về tham những thì ở Mỹ cũng không thiếu gì các viên chức tham nhũng, nhưng học che đậy kỹ hơn. Ai cũng biết rằng phải có rất nhiều tiền, thường là từ những tổ chức đóng góp để mưu lợi, để thắng trong một cuộc bầu cử ở Mỹ.

Hỏi: Ông nghĩ sao về lý luận của một số người Mỹ gốc Việt cho rằng chính phủ Việt Nam hiện thời, và tất cả những gì họ đại diện, là bất hợp pháp.?

Đáp: Những người Mỹ gốc Việt lấy quyền gì mà bảo chính phủ Việt Nam là bất hợp pháp. Theo như tôi biết, họ không phải là công dân của Việt Nam, và họ không sống ở Việt Nam. Dân chủ không thể bị cưỡng đặt từ bên ngoài. Chỉ có những người dân trong nước mới có thể đòi hỏi một chính phủ dân chủ theo một hình thức chính phủ mà họ muốn.

Và sau đây là ý kiến có lẽ của một sinh viên USC trả lời một sinh viên khác về vụ cờ vàng:

“Bạn có thể nói với các bạn học cùng lớp người Việt Nam là họ bị lừa dối và không biết gì về nền văn hóa của họ.

Theo những gì bạn mô tả, lá cờ treo trên trần của nhà ăn sinh viên là lá cờ của Nước Việt Nam, không phải là cờ của Cộng sản. Lá cờ Cộng sản có hình búa liềm màu vàng ở trên nền đỏ ở góc trên gần nơi cột cờ. Lá cờ của quốc gia có ngôi sao vàng trên nền đỏ.

Nhiều người có quan niệm sai lầm về màu đỏ và vàng của lá cờ Việt Nam là của Cộng sản. Hầu hết những người không phải là dân Á Châu không biết rằng màu đỏ và vàng là những màu có tính cách tích cực, tượng trưng cho sức mạnh và may mắn trong các nền văn hóa Á Châu.

Có một điều bạn có thể nói với các bạn học cùng lớp người Việt Nam là mối ác cảm thù hận của bố mẹ họ đối với chính phủ Việt Nam hay Cộng sản ở Việt Nam không phải là mối ác cảm thù hận của các bạn học cùng lớp. Các bạn học cùng lớp của bạn không ý thức được là họ ở vị thế có thể nối một cây cầu thân hữu giữa hai kẻ thù cũ. Thật là điên rồ nếu họ cứ tiếp tục sống trong sự vô minh. Các bạn học cùng lớp thật là may mắn được sống trong một quốc gia mà họ có thể tự do đọc những thông tin để cho họ có thể biết đến sự thật về Việt Nam hiện đại thay vì những thông tin cũ kỹ của nhiều thập niên trước mà bố mẹ họ nói với họ.”

Tôi thực sự nghĩ rằng, điều tệ hại nhất của lớp người di cư lớn tuổi là truyền lại cho con cháu mối ác cảm hận thù của mình từ các đời trước, làm ô nhiễm đầu óc chúng, và làm cho chúng sống lạc lõng chẳng giống ai trong một xã hội dân chủ tự do như xã hội Mỹ. Do đó, thắc mắc của tôi là: Đến bao giờ họ mới có thể mở mắt ra để mà thấy rằng, chiến tranh Quốc-Cộng đã đi vào quá khứ, Việt Nam đã thay đổi rất nhiều từ 1975, và những con cháu của họ không có bổn phận phải gánh cái trách nhiệm “làm mất nước” của ông cha, và phải trả thù cho ông cha. Cuộc tranh đấu ngày nay tuyệt đối không thể là cuộc tranh đấu Quốc-Cộng như khi xưa mà phải là cuộc tranh đấu để xây dựng, cải thiện xã hội. Tại sao họ còn cứ bám chặt vào cái quá khứ mà thực chất cũng chẳng có gì tốt đẹp, và bám chặt vào mối ác cảm hận thù Cộng sản của mấy thập niên về trước, để đi đến những hành động khó ai có thể chấp nhận ngày nay trên nước Mỹ. Họ có bao giờ nghĩ đến toàn thể cộng đồng người Việt di cư không, hay chỉ hành động để thỏa lòng căm thù cá nhân. Họ đưa ra những sự đau thương cá nhân, những bất hạnh đã xảy ra cho họ trước và sau cuộc chiến, những tổn hại của phe ta v..v.. mà không bao giờ nghĩ đến hay đưa cùng những thứ đó đã xẩy ra cho người dân Việt ở phía bên kia. Điều này chứng tỏ họ chỉ biết đến mình và không đếm xỉa gì đến kẻ khác, cũng là đồng bào của họ. Đúng như Giáo sư Stephen Vlastos đã phê phán: “Đó là sự vắng mặt của kẻ thù trong mọi luận điệu để bênh vực, biện minh cho phe ta.” Nhưng lịch sử không chỉ là lịch sử của một phía, đó là điều mà những nhóm người năng nổ chống Cộng khi không còn Cộng, chống một lá cờ khi nó chỉ là một biểu tượng quốc gia, chống những bài hát thuộc lãnh vực nghệ thuật…, không đủ khả năng để nhận thức đúng đắn thực tại. Tôi thấy quả là rất tội nghiệp cho những đầu óc trì trệ hẹp hòi như trên, không chịu thức tỉnh với thời đại. Và vì vậy tôi thấy cần phải nhắc lại một câu trên Internet tôi đã trích dẫn ở trên cho những người hay chụp mũ người khác là Cộng sản:

Những người biểu tình chống đối có biết rằng trong thế giới ngày nay mà lên án một người nào đó là cộng sản thì thật là ngu xuẩn không? Nó đã quá lỗi thời và chứng tỏ rõ ràng là các người thiếu giáo dục.

[Do you protestors realize how ignorant it sounds to utilize and accuse someone of being a communist in today's world? It's outdated and clearly demonstrates your lack of education.]

Để kết luận, tôi xin khẳng định một lập trường mà tôi tin rằng cũng là lập trường của rất nhiều người cùng chí hướng giải hoặc với tôi: Bất cứ người nào chụp lên đầu tôi cái mũ Cộng sản tôi cũng xin sẵn sàng đội nó lên đầu. Nhưng đối với tôi thì người đó chẳng qua chỉ là một tên ngu xuẩn và thiếu giáo dục.

--- Điếu Phạt---


Các nhà sử học trên thế giới nghĩ gì về chủ tịch Hồ Chí Minh?

Các nhà sử học trên thế giới nghĩ gì về chủ tịch Hồ Chí Minh?

(ttxbc) Tờ L’Humanité phỏng vấn sử gia Alain Ruscio, tác giả của nhiều tác phẩm và công trình nghiên cứu liên quan đến cuộc đời, sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Alain Ruscio là sử gia người Pháp. Ông là tác giả của hơn chục bộ sách nghiên cứu về lịch sử Việt Nam, là Giám đốc Trung tâm Thông tin tư liệu VN tại Pháp, và từng là phóng viên thường trú duy nhất của tờ L'Humanité tại Việt Nam, từ năm 1978 đến năm 980.
Alain Ruscio rất ngưỡng mộ Chủ tịch Hồ Chí Minh và đã viết nhiều cuốn sách về Người. Từ nhiều năm nay, ông luôn gắn bó với đất nước, con người Việt Nam thông qua nghiên cứu lịch sử Việt Nam, cuộc đời và sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Ông đã có nhiều công trình nghiên cứu, tác phẩm viết về lịch sử Việt Nam và Hồ Chủ tịch, trong đó, có các tác phẩm đã xuất bản như “Hồ Chí Minh”, “Nguyễn Ái Quốc/Hồ Chí Minh”, “Sống ở Việt Nam”, “Việt Nam, lịch sử, trái đất, loài người”...
- Ngày 2/9/1969, trút hơi thở cuối cùng. Ông có thể cho biết về vai trò lịch sử của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với nền độc lập của Việt Nam?
- Hồ Chí Minh đã cống hiến cả cuộc đời cho cách mạng Việt Nam, Người tìm ra con đường đưa dân tộc Việt Nam thoát khỏi chế độ thực dân Pháp. Công lao của Hồ Chí Minh trong việc đưa Việt Nam thoát khỏi ách đô hộ của thực dân Pháp vẫn còn nguyên giá trị cho đến hôm nay và mai sau. Người là người cha của nền độc lập của Việt Nam, là người đã giúp dân tộc Việt Nam tìm lại niềm tự hào được là người Việt Nam.
Chính vì những điều mà Người mang lại cho dân tộc Việt Nam mà người Việt Nam ngày nay vẫn vô cùng yêu mến vị lãnh tụ đáng kính mà họ thường gọi là Bác Hồ. Không dừng tại đó, hình ảnh Hồ Chí Minh đã vượt qua biên giới, lãnh thổ Việt Nam, đến nhiều quốc gia trên thế giới. Hồ Chí Minh là người đầu tiên chống lại chế độ thực dân và tuyên bố nền độc lập của Việt Nam vào ngày 2/9/1945. Điều này đã tạo nên một tiếng vang, một ý nghĩa to lớn đối với các dân tộc bị áp bức trên toàn thế giới. Hồ Chí Minh được ví ngang với các lãnh tụ kiệt xuất như Gandhi, Nehru,… và nhiều lãnh tụ giải phóng dân tộc khác.
- Ông suy nghĩ gì về tư tưởng Hồ Chí Minh?
- Hồ Chí Minh là một nhà tư tưởng, nhưng Người không bao giờ tỏ ý muốn công bố những tài liệu lý luận của mình. Người cũng chưa từng có ý định lý luận hóa những tư tưởng của mình. Người rất thực tế, không ngần ngại bàn đến tất cả các khía cạnh của cuộc sống, chẳng hạn như: trong những thời kỳ lương thực thiếu thốn, Người khuyên bảo dân không nên để đất hoang, kêu gọi cán bộ phải gần gũi với nhân dân và không thể là những “ông quan cách mạng”. Từ những khái niệm rất cụ thể, Người phát triển thành một tư tưởng lớn về mối quan hệ giữa đảng cầm quyền với quần chúng nhân dân.
- Hồ Chí Minh là người theo chủ nghĩa Lenin hay là người theo tư tưởng dân tộc?
- Hồ Chí Minh quan niệm chủ nghĩa Lenin là một lý luận dẫn đường sự nghiệp giải phóng dân tộc của Đảng.
Hồ Chí Minh là một người thuộc hai đảng cộng sản trên thế giới - ĐCS Pháp và ĐCS Việt Nam. Năm 1930, Người đã thành lập một đảng hoạt động trong những điều kiện vô cùng khó khăn do Pháp đàn áp mạnh các lực lượng tiến bộ, chống lại chế độ thuộc địa. Hoạt động của Đảng tại thời điểm đó gần giống như một tổ chức quân sự. Đối với Người, Đảng phải có kỷ luật và đoàn kết. Trong thời kỳ đó, Người cũng thể hiện tinh thần bác ái với các phong trào chống thực dân trong nước.
- Vào năm 1954, Việt Nam giành độc lập nhưng đất nước bị chia cắt, vai trò của Hồ Chí Minh trong công cuộc thống nhất đất nước như thế nào?
- Năm 1954, người dân Việt Nam đau đớn vì đất nước bị chia cắt. Mỹ nhảy vào thay thế Pháp ở Đông Dương. Dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh, người Việt Nam hiểu rằng, nếu muốn thống nhất đất nước, họ buộc phải tiến hành vào một cuộc chiến đấu mới. Điều này dẫn tới sự ra đời của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam vào năm 1960 và thắng lợi năm 1975.
- Vai trò của Hồ Chí Minh trong cuộc chiến chống lại sự chiếm đóng của Mỹ là gì?
- Hồ Chí Minh vẫn mãi là một người của sự đoàn kết và hài hòa. Người luôn coi sự đoàn kết trong ĐCS Việt Nam và sự đoàn kết của phong trào cộng sản và công nhân thế giới là điều vô cùng quý báu. Lịch sử dân tộc Việt Nam đã chứng minh rằng, người Việt Nam không cho phép để xảy ra sự chia rẽ dân tộc.
Thời khắc quan trọng đã đến trong quan hệ giữa Việt Nam và phong trào cộng sản thế giới. Một đất nước đang có chiến tranh sẽ cần sự hỗ trợ từ nhiều phía. Sau chuyến thăm của Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Liên Xô Kosygin đến Hà Nội vào tháng 2/1965, Liên Xô nhận thức được quy mô, tầm quan trọng của cuộc kháng chiến ở Việt Nam khi Mỹ bắt đẩu rải chất độc da cam, bom napalm, bom bi xuống miền Nam. Liên Xô đã quyết định giúp đỡ Việt Nam trên quy mô lớn, thông qua việc cung cấp các loại vũ khí, tên lửa đất đối không và nhiều trang thiết bị quân sự hiện đại khác. Trung Quốc cũng viện trợ cho Việt Nam những loại vũ khí hạng nhẹ, hỗ trợ hậu cần, quân tư trang và lương thực.
- Tình hình Việt Nam sau khi Hồ Chí Minh qua đời như thế nào?
- Toàn thể dân tộc Việt Nam đứng sau vị lãnh tụ của họ. Người Việt Nam vừa trải qua cuộc tấn công Tết Mậu Thân 1968. Cuộc tấn công này có ý nghĩa chính trị to lớn đối với dư luận quốc tế. Việt Nam đã giành được thắng lợi về ngoại giao khi đưa vấn đề Việt Nam trở thành một vấn đề quốc tế. Dư luận công chúng Mỹ đã mất thăng bằng. Johnson đã không tham gia tranh cử nhiệm kỳ hai. Nước Mỹ đã hiểu rằng, họ không thể chiến thắng trong cuộc chiến tại Việt Nam.
Thế giới nghĩ gì về Chủ tịch Hồ Chí Minh, Cái nhìn hải ngoại về Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh qua cái nhìn của hải ngoại

Nguồn gốc từ "quốc hận" qua cái nhìn của người trong cuộc

Ngày này 38 năm về trước các anh cờ zàng ai cũng thuộc nằm lòng cái câu: 36 kế chuồn là thượng sách. Nghĩa là các anh phải chạy thật nhanh đừng để lọt vào tay Cộng Sản. Anh nào tài thì bu càng máy bay. Anh nào chậm chân mất chỗ thì đành phải ngồi ướt đũng quần, canh cánh trong lòng nỗi lo sẽ bị Việt cộng trả thù.Ngày ấy các anh vẫn chưa hận, các anh chỉ lo, vì nỗi lo nó to hơn nỗi hận. Các anh mất ăn mất ngủ chỉ cầu mong có phép mầu làm cho Việt Cộng nó gia ơn tha mạng. Làm sao không mất ăn mất ngủ cho được khi còn quyền lực, Việt cộng 1 khi lọt vào tay các anh thì không một ai toàn vẹn hình hài. Các anh dùng đủ nhục hình để hành hạ họ. Các anh vặn răng người ta, đập gẫy chân người ta đập nát các ngón tay người ta. Các anh nung sắt đỏ dí vào người, cắt vú xẻo thịt người ta thì thử hỏi khi họ tóm được các họ anh phải làm gì để lấy lại công bằng đây. Chỉ cần nghĩ đến đó thôi các anh đủ vãi ra quần. Các anh rất giỏi tưởng tượng và cũng rất giỏi suy bụng ta ra bụng người. Căn bản cũng tại các anh được tâm lý chiến tuyên truyền rằng Việt Cộng vô cùng dã man tàn ác, uống máu dân lành. Bảo sao các anh chả lo đến vãi ra quần. Như thế thì phen này làm sao nó tha cho các anh được, số phận cá trên thớt của các anh mười phần hết chín phần toi. Cái sợ nó làm cho các anh teo cả gan, mất cả mật thì làm gì còn chỗ đâu cho cái hận. Ngoài những anh may mắn bỏ chạy được, anh nào còn kẹt lại thì không còn chỗ mà ẩn náu vì đâu đâu cũng có Việt Cộng, vả lại khi còn đương quyền các anh càng to càng phách lối khoe khoang, vợ con các anh coi bà con lối xóm bằng nửa con mắt thì ai chẳng biết về các anh, giấu đi đàng nào, du kích địa phương thuộc lòng thành tích của các anh thì trốn vào cái lỗ nào bây giờ. Các anh đành cắn răng bó gối ngồi chờ số phận. Mà nhất là các anh đeo lon quan càng to thì càng run càng sợ. Tôi là tôi vô cùng thông cảm cho nỗi sợ của các anh, bởi nó vô cùng là chính đáng. Mà chả hiểu cái hào khí VNCH của các anh nó biến đâu mất cả, nó teo tóp lại một cách thảm hại, nó mất tích chẳng còn thấy dấu vết hình hài gì. Những anh ngày xưa hổ báo trâu bò bấy giờ cũng chỉ như những con mèo ướt run lên lập cập chỉ biết than thân trách phận và trách BU. Cái “tổ quốc – danh dự – Tránh nhiệm “ của các anh cũng vứt hết vào bãi rác ven đường miễn là làm sao giữ được cái thân xác vẹn toàn. Anh nào cũng cố gắng giấu được điều gì tốt điều nấy. Có anh lỡ xăm chữ “sát cộng” trên tay chẳng biết làm sao phải lấy bùn đất trét lên, lấy băng quấn lại mắt láo liên, quần ướt sũng. Các anh phải cởi quần vứt ba lô giày dép súng đạn cũng là để xóa đi cái dấu vết người lính cộng hòa hạng tư thế giới – Ôi chẳng nỗi khổ nhục nào bằng. Cứ thế, cái ngày 30/4 năm nào, các anh chỉ có biết SỢ - LO- ĐỢI chứ có thấy tí teo nào HẬN đâu mà giờ các anh kêu to thế không biết. 30/4 Hai triệu tàn quân và công chức phải ra trình diện trong đó có 70 ngàn sĩ quan từ thiếu úy đến trung tướng cứ răm rắp không một ai dám tỏ thái độ “HÂN” . Khi bị gọi trình diện anh nào cũng lấm la lấm lét xem thử anh trình diện trước bị cư xử ra sao, anh nào cũng né bàn cán bộ địa phương vì khó giấu thân phận. Gặp cán bộ các anh lễ phép hơn cả lễ phép với ông bà. Một trung tá lữ đoàn trưởng thủy quân lục chiến các anh tâm sự rằng đã nghe ngóng mấy ngày nếu thấy tiếng la hét do bị tra tấn sẽ bỏ trốn, nếu không trốn được sẽ tự sát, chứng tỏ sự căng thẳng tột cùng của các anh. Cũng may anh này nhận ra được sự nhân đạo của chính quyền quân quản nếu không thì lại trở thành “anh hùng tuẫn tiết” rồi cũng nên. Thật lòng mà nói cái lo sợ của các anh chẳng ai giống ai nhưng tựu trung bất cứ ai từng gây tội ác trong các anh cũng hình dung và ám ảnh cái ngày Việt Cộng cho đi mò tôm nó sẽ như thế nào. Bản án tử hình tự các anh phán xét và treo lên đầu mình, treo lên đầu nhau. Đấy khủng khiếp như thế thì có anh nào dám hận mà nói thật các anh còn tâm can lòng phèo đâu mà hận. Nhiều anh trăn trối với gia đình rằng nếu Việt Cộng nó bắt đi thì hãy lấy ngày ấy làm đám giỗ hàng năm. Khổ nhất là những anh tướng tá gây ra nợ máu lấy việc hành hạ tù binh Việt cộng làm thú vui thì luôn ám ảnh về cái ngày lên thiên đàng bằng mã tấu. Thế nên một số anh chọn cách tự sướng, à nhầm là tự xử tại nhà để khỏi phải rơi vào tay Cộng Sản và cũng là để có thời giờ xin chúa ban phước lành xin lấy cái vé vớt mà yên ổn về nước chúa. Những anh này về sau đã trở thành những “anh hùng tuẫn tiết” của các anh zàng đấy. Ở thế giới bên kia có lẽ các anh này đấm ngực thình thịch mà trách mình rằng sao ta ngu quá vì chúng nó có thằng nào chết đâu, lại được BU cưu mang mà chống cộng. Vào trại cải tạo các anh mới thở phào nhẹ nhõm như trút đi được gánh nặng ngàn cân. Chưa biết nó giam bao lâu nhưng chắc là được sống rồi, và sẽ không có trò “mò tôm” như các anh từng tưởng tượng. Mừng lắm cho nên các anh bắt đầu có nụ cười, có giấc ngủ ngon và các anh bắt đầu mơ. Khi biết chắc rằng Cộng Sản nó không trừng trị các anh như tưởng tượng thì lúc ấy các anh mới bắt đầu yên tâm và cũng bắt đầu từ đó các anh mới cảm thấy HẬN chúng nó. Đấy, các cụ nói cấm có sai, rảnh rỗi sinh nông nổi đấy mà. Có lẽ cứ cho các anh ấy đi mò tôm thì các ảnh chả HẬN đâu. Gác tay lên trán trong tù các anh không thể hiểu nổi tại sao quân đội “hạng tư thế giới” của các anh lại có thể thảm bại nhanh đến thế. Các anh không tưởng tượng được là tại sao BU lại bỏ rơi các anh đột ngột như thế khi các anh đang vô cùng ngoan ngoãn và trung thành bảo vệ cái chính nghĩa VNCH mà Bu giao cho như là một nghĩa vụ cao cả kiểu kiểu như anh hùng thế giới ấy. Các anh đang trừ gian diệt bạo bảo vệ thế giới tự do cho BU cơ mà, các anh đang bảo vệ chính nghĩa cờ vàng mà BU giao trọng trách và đổ biết bao tiền của nuôi nấng cơ mà.Các anh luôn dằn vặt mình:Tại sao BU bỏ lại các anh mà chạy như thế ? Một siêu cường như BU lẽ nào lại bị bọn thổ phỉ ốm đói như thế đánh bại thảm hại rồi tống cổ về nước cấp tốc ? Tai sao? Tại sao ? Đầu óc nô lệ của các anh không bao giờ hiểu được. Không phải gọi là đầu tôm mới đúng chứ. Có rất nhiều cuộc hội luận của các anh về lý do tại sao “mất nước”. Cho đến ngày nay tài liệu tham khảo về cuộc chiến Việt Nam đầy rẫy nhưng không anh nào nhìn ra được thân phận nô lệ của mình bởi các có chịu đọc đâu, các anh luôn cho rằng đó là tài liệu không chính thống. Theo các anh chỉ tài liệu của BU mới là chuẩn, mới là chính xác. Các anh cố tình giả nai không nhận ra rằng mẫu quốc của các anh cũng đã công nhận sai lầm trong chiến tranh Việt Nam. Các anh vẫn cho rằng các anh là tiền đồn của thế giới tự do, đang chiến đấu để bảo vệ nó và ngăn chặn sự bành trướng của Cộng Sản. BU chỉ là đồng minh giúp các anh thực hiện sứ mạng của mình thôi. Các anh lờ đi cái thực tế rằng quyền lực của BU có thể các anh cho các anh quyền lực thì cũng có thể có thể bắt các anh phải chết. Tiền bạc của BU phát cho các anh không phải vô điều kiện mà là để phục vụ cái lợi ích của BU, khi không đạt được mục đích các anh không còn giá trị. Các anh luôn mồm than vãn rằng “BU bỏ rơi” mà không ý thức được rằng BU các anh đã vứt đi một món đồ không còn sử dụng được. Tội nghiệp. Cái lý tưởng các anh nó vô cùng đơn giản. Các anh được mô tả như những anh hùng trừ gian diệt bạo, các anh được nhồi sọ rằng Cộng Sản theo chủ nghĩa ”tam vô” nghĩa là vô gia đình,vô tổ quốc, vô tôn giáo. Thế nên nghĩa vụ tiêu diệt chúng là cao cả không có gì phải lăn tăn cả. Các anh được nhồi sọ rằng Việt cộng là bọn rừng rú răng đen mã tấu, sa vào tay Việt cộng thì chỉ có chết. Cảnh tâm lý chiến chiếu đi chiếu lại cho các anh xem địa chủ mà còn bị chúng chôn sống thì các anh thoát làm sao được. Thế nên khi không thấy bị chúng cho đi “mò tôm” các anh mừng vô kể như được sinh ra là lần thứ hai. Không còn lo sợ mò tôm nên các anh mới có dịp gác tay lên trán mà hận. Thế nhưng nếu nói rằng các anh hận vì nó bỏ tù mình, HẬN nó đánh mình chạy như vịt, hận nó tước đoạt hết quyền lợi BU ban thì hèn quá cho nên các anh phải hô hào nâng nó lên thành “QUỐC HẬN” cho nó sang. Như thế mới chứng tỏ mình không HẬN vì ích kỷ nhỏ nhen mà HẬN vì nước mất nhà tan, vì chính nghĩa cho nó OAI. Nước mất nhà tan là cái thực thể đau lòng của các anh thật. Các anh chẳng cần biết cái nước VNCH của các anh nó được đẻ ra từ đâu, nó là con của ai các anh cũng chẳng cần biết,. Các anh chỉ cần biết nhờ nó mà các anh được ngồi trên đầu thiên hạ, nó mất đi các anh mất tất cả thì ai mà chả HẬN. Mà các anh HẬN cũng là lẽ thường tình, các anh đang sung sướng, đang được sống no đủ trên xương máu của đồng bào, các anh chỉ dưới BU mà trên cả triệu người. Thế mà đùng 1 cái các anh mất tất cả theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, các anh mất từ tiền, tài, địa vị đến quần áo cơ mà. Và thế là khái niệm “ QUỐC HẬN” được ra đời từ đó và được các anh duy trì đến tận ngày nay. (dự là khi đọc xong có khối em gãi vì nhột)