Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta có chung dòng máu và màu da.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta nên yêu thương, hãy tha thứ và quên đi.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta phải bắt tay để xây dựng đất nước giàu mạnh.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta hãy yêu nước bằng lòng hăng say lao động.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta phải luôn tự hào về nguồn cội.

Showing posts with label Góc biếm họa. Show all posts
Showing posts with label Góc biếm họa. Show all posts

NGUYỄN XUÂN DIỆN – CÓ PHẢI LÀ “DÂN OAN”?

Dân oan Nguyễn Xuân Diện?

Vốn là một Tiến sĩ chuyên ngành Hán Nôm cùng với “đam mê” nghiên cứu ca trù, Diện muốn mình được nhiều người hơn nữa biết đến mình. Chính vì vậy, Diện đã tự PR “tên tuổi” của mình bằng một “đứa con quái thai”: xuandienhannom.blogspot.com và đặt cho nó cái tên là TỄU cho xứng đáng với “bản chất của một người đam mê ca trù”. Qua đó, Tễu đã không ngừng “đánh bóng tên tuổi” của mình bằng hàng tram bài báo mang nội dung xuyên tạc, bôi nhọ đất nước Việt Nam và hắn thật sự “khéo léo” khi núp dưới danh nghĩa của một trí thức yêu nước, đại diện cho nhân dân để đòi quyền tự do, dân chủ nhằm gây rối loạn an ninh trật tự, hoang mang trong quần chúng nhân dân cũng như là thời cơ để kích động làn sóng biểu tình của các thế lực thù địch trong và ngoài nước.

Capture
Con đường để Nguyễn Xuân Diện chứng minh bản thân là “dân oan”
Truyền bá, đăng tải những bài viết có nội dung “bóp méo sự thật” về đất nước ta. Với lợi thế là một Tiến sĩ chuyên ngành Hán Nôm, Diện được đánh giá là một người “văn hay chữ tốt” hơn người nên hắn thật sự khéo léo khi che đậy được bản chất của mình dưới chiêu bài “dân oan”, hắn không ngừng ủ mưu, tính kế kêu gọi, vận động quần chúng nhân dân nhất là nhân dân lao động đang có những vấn đề khúc mắc về đất đai,chế độ, chsinh sách để đi đòi công lý, đòi quền tự do, dân chủ để không ngừng khẳng định mình là “công dân yêu nước”
Nguyễn Xuân Diện – tiên phong kích động trí thức. Đối tượng mà hắn hướng tới là những người mang tư tưởng cực đoan, bất mãn với chế độ, hô hào nhân dân đặc biệt là tầng lớp trí thức: học sinh, sinh viên, văn nghệ sĩ xuống đường biểu tình trong thời gian Đảng và Nhà nước ta lấy ý kiến sửa đổi bổ sung Hiến pháp năm 1992. Lợi dụng cơ hội đó, Nguyễn Xuân Diện đã đánh bóng tên tuổi của mình và không quên kích động quần chúng nhân dân bằng các bài viết tuyên truyền như một chiêu bài chống lại Đảng và Nhà nước ta như: Thư gửi Quốc Hội, Đảng cộng sản Việt Nam; tuyên truyền cho tuyên bố của công dân tự do; Kiến nghị 72 của các nhân sỹ trí thức đòi đa nguyên về chính trị, đa đảng đối lập ở Việt Nam…
1
Nguyễn Xuân Diện tích cực tiên phong đi đầu trong việc kích động những trí thức đi biểu tình.
Trong thời gian diễn ra vụ xét xử Đoàn Văn Vươn, “Tễu” đã tung một seri bài viết mang nội dung kích động, gây rối phiên tòa. Không dừng lại ở đó, hắn còn giả mạo đơn kháng cáo của Đoàn Văn Vươn, sau khi bị phát giác, hắn vội vàng gỡ bỏ nhưng chứng cứ về hành vi gian dối của hắn vẫn được lưu trữ trên Cache của trang Google.
Không chỉ có vậy, dưới vỏ bọc là một “trí thức yêu nước”, hắn tiến hành kêu gọi nhân dân bằng cách tập hợp người biểu tình gây áp lực đối với chính quyền nhằm vu cáo, xuyên tạc một cách trắng trợn về vụ việc xảy ra ở Văn Giang – Hưng Yên.
Chỉ bằng ấy chứng cứ, nếu là một “công dân yêu nước thứ thiệt”, hẳn mỗi chúng ta đều nhận thấy bộ mặt thật của Tiến sĩ Hán Nôm núp dưới danh nghĩa của một trí thức yêu nước để chống phá Nhà nước ta và đã cũng đến lúc các cơ quan chức năng cần có những bản án nghiêm minh đối với những phần tử như Diện.
Nguồn Blog tiengnoitre

Vụ Snowden: Tiếng nói giả dối về nhân quyền ở xứ "tự do"

Vụ Snowden: Tiếng nói giả dối về nhân quyền ở xứ "tự do"
Noam Chomsky tháng 8-2010 ở PekingNoam Chomsky trả lời phỏng vấn Phạm Thị Hoài dịch

Khi tôi dịch bài phỏng vấn này, chính phủ Đức sau nhiều ngày im lặng đã chính thức bày tỏ thái độ phản đối gay gắt việc cơ quan tình báo Hoa Kỳ NSA thực hiện do thám quy mô lớn với cả các đồng minh châu Âu, trong đó có Đức. Một cao ủy EU yêu cầu ngưng các cuộc thương lượng Hiệp định Thương mại Tự do giữa EU và Hoa Kỳ, cho đến khi Hoa Kỳ triệt để giải trình mọi cáo buộc do thám, và Đảng Xanh trong Nghị viện EU đề nghị Liên minh châu Âu cấp quy chế tị nạn chính trị và trao giải thưởng mang tên nhà bất đồng chính kiến Xô-viết Sakharov cho Edward Snowden, người tiết lộ những bí mật tình báo của NSA. Quả thật, chúng ta còn biết nói gì nếu một dissident của thời hiện đại như Snowden phải chạy trốn chính quyền của một quốc gia dân chủ, một xứ sở nổi tiếng là “thế giới tự do”, để tị nạn tại một quốc gia chuyên chế?

Vì thế, chút lạc quan vang lên về cuối, từ Noam Chomsky, người phê phán bền bỉ và mạnh mẽ nhất chủ nghĩa tư bản toàn cầu, chủ nghĩa đế quốc và đặc biệt là chính sách đối ngoại của các chính phủ Hoa Kỳ, khiến tôi không thể không dùng để giật tít.

Người dịch

Zeit: Thưa Giáo sư Chomsky, khi được biết về vụ bê bối giám sát internet của Hoa Kỳ lần đầu tiên ông nghĩ gì? Ông có ngạc nhiên không?

Chomsky: Không, tôi không ngạc nhiên, có gì mà ngạc nhiên. Khả năng dùng internet để giám sát dân chúng đã sẵn có trong công nghệ đó, là một bộ phận nội tại của nó. Đi liền với điều đó là một số thứ khá khó chịu, như ta đang chứng kiến. Chỉ cần đọc các tạp chí của Học viện [i] nơi tôi làm việc là thấy. Với các chuyên gia thì chế ra một kĩ thuật để ghi lại toàn bộ những gì anh làm trong máy vi tính và chuyển cho một người kiếm soát là việc dễ như chơi. Trớ trêu là: tất cả những chuyện đó xảy ra mà anh không hay biết. Hay chiếc kính của Google chẳng hạn. Nó cho phép vừa nhìn vừa chụp hình tất cả mà không ai để ý. Anh có biết khi được hỏi, liệu những công nghệ như vậy có xâm phạm ranh giới riêng tư của con người không, người điều hành Google, ông Eric Schmidt, đã trả lời thế nào không?

Ông ấy nói đại ý: Nếu có điều gì mà bạn không muốn ai biết thì có lẽ đằng nào bạn cũng không nên làm [ii].

Chính xác, ông ấy nói như thế. Và chính phủ Mỹ tất nhiên cũng tư duy như thế. Cùng một cách lập luận, cùng một cách nhìn. Nhưng không chỉ riêng chính quyền Obama, mà mọi hệ thống quyền lực đều tư duy như vậy.

Ông nói như thể giám sát là chuyện hoàn toàn bình thường ở các nước dân chủ.

Chúng ta vừa được biết là nhân viên của cơ quan tình báo quân sự NSA cũng được quyền theo dõi email. Từ nhiều năm nay tôi đã nói rồi: nếu muốn giữ một điều gì đó trong vòng riêng tư, không rơi vào tay các cơ quan nhà nước, thì đừng đưa nó lên mạng.

Chúng ta đã ảo tưởng về tự do trên mạng chăng?

Tôi mừng là có internet, đó là một công nghệ tuyệt vời và tôi thường xuyên sử dụng. Nhưng mặt khác, càng ngày chúng ta càng ý thức rõ hơn những khía cạnh tiêu cực của internet. Dùng internet là bày mình ra, là thả mình cho giám sát và kiểm soát.

Thời những năm 60 ở Mỹ người ta đã lo ngại là nhà nước theo dõi người dân. Cái đó được gọi là tổ hợp chính trị-quân sự.

Tôi cũng thấy được gợi lại thời đó. Khi tham gia ủng hộ các phong trào chống chiến tranh Việt Nam, chúng tôi không đời nào nói rõ trong điện thoại. Chúng tôi biết là mình bị nghe lén. Chỉ trong các nhóm nhỏ hay giữa những người biết nhau chúng tôi mới được nói thoải mái. Nhưng với một hệ thống nhà nước muốn kiểm soát phản kháng xã hội thì đó là điều hoàn toàn bình thường. Về việc này thì xã hội Mỹ đằng nào cũng khá kì cục.

NSA là một cơ quan thuần túy quân sự. Sự phân biệt giữa quân sự và dân sự ở Mỹ đã biến mất hay sao? Ranh giới giữa chính trị, xã hội và quân sự đã nhòa vào nhau chăng?

Không, câu hỏi này dẫn chúng ta đi lạc đường. Không thể quy trách nhiệm của những biện pháp nghe lén cho giới quân sự Hoa Kỳ. Nguyện vọng giám sát xuất phát từ chính trị và từ xã hội. Hệt như trong chiến tranh: thường thì giới quân sự không có hứng xung trận, không bao giờ tham gia với tinh thần hồ hởi.

Nghe ông nói thì dường như chức năng của các cơ quan tình báo không phải là bảo vệ nhà nước trước kẻ thù bên ngoài, mà là trước chính người dân của mình.

Tôi đã mất nhiều thời gian trong đời để đọc hồ sơ tình báo sau khi được giải mật. Anh có biết điều gì đáng lưu ý ở đó không? Chỉ một phần rất nhỏ liên quan đến an ninh quốc gia. Còn thực ra, chủ yếu là liên quan đến dân chúng. Người ta gọi cái trạng thái mà chính quyền được an toàn trước người dân là an ninh. Thí dụ như Hồ sơ Lầu Năm góc. An ninh của Hợp chúng quốc Hoa kỳ chẳng ăn nhằm gì ở đó. Các hồ sơ này tập trung cao độ, tới mức đáng ngạc nhiên, vào việc nắm thông tin để kiểm soát – vào câu hỏi: điều gì đang diễn ra trong dân chúng Mỹ.

Những hồ sơ mà WikiLeaks công bố cũng như vậy?

Đúng thế. Ở đó các lợi ích an ninh quốc gia cũng hầu như không hề bị chạm đến. Các văn bản mật chỉ thường xuyên đề cập việc bảo vệ chính phủ trước dân chúng như thế nào.

Nhưng Barack Obama sẽ bảo ông rằng: phòng trước chắc chắn là tốt hơn một vụ khủng bố mới ở Hoa Kỳ. Ông ấy sẽ nói rằng muốn đảm bảo an ninh thì đành chấp nhận một mức độ giám sát nhất định. Không thể muốn hết mọi thứ cùng một lúc.

Xin lỗi, tôi thấy lập luận ấy quá chung chung. Tổng thống Hoa Kỳ nên thay đổi đường lối thì tốt hơn. Obama nên chấm dứt hẳn việc điều hành một cỗ máy sản xuất khủng bố trên khắp thế giới.

Nhưng trong chuyện khủng bố thì Obama đâu có lỗi.

Mỗi người dân thường bị máy bay không người lái của Hoa Kỳ giết hại lại sinh ra những kẻ khủng bố mới. Đấy không phải là một điều bí mật. Tướng Stanley A. McChrystal là một trong số ít những người hiểu ra điều đó, rằng chương trình được thực thi khắp thế giới của Obama đẻ ra những kẻ khủng bố tiềm năng nhanh hơn tốc độ mà Hoa Kỳ có thể tiêu diệt những đối tượng bị tình nghi. Hãy nhớ đến chiến tranh Iraq. Các cơ quan tình báo đã chẩn đoán chính xác rằng lực lượng khủng bố sẽ tăng lên sau khi Mỹ vào chiếm đóng, so với trước đó. Thực tế đã diễn ra đúng như vậy. Người ta biết rõ, nhưng chẳng ai thèm quan tâm.

Những ngày này Barack Obama đang đến thăm Đức. Theo ông, bà Angela Merkel nên nói gì về vụ bê bối nghe lén?

Cái đó phụ thuộc vào việc bà Merkel có tin vào tự do và dân chủ không, và tôi nghĩ rằng bà Thủ tướng Đức có niềm tin đó. Bất kì ai tin vào tự do và dân chủ đều nên yêu cầu Obama chấm dứt việc giám sát dân chúng. Để tránh hiểu lầm: Không phải chỉ nên yêu cầu chính phủ Mỹ, mà gần như mọi chính phủ. Tiếc rằng chỉ có ít người đủ dũng cảm làm như vậy.

Ông có tin rằng chính phủ Đức thực sự không biết đến việc thực thi giám sát ở Mỹ?

Tôi không rõ. Biết đâu người Đức cũng làm hệt như Obama?

Bộ trưởng Nội vụ Friedrich thì chắc chắn là “rất hàm ơn sự hợp tác tốt đẹp với các cơ quan tình báo Hoa Kỳ”. Còn Cục Tình báo Liên bang BND thì được một ngân sách hàng triệu Euro cho một chương trình giám sát.

Tôi không muốn can thiệp vào việc của các vị. Tôi chỉ biết rằng: Công nghệ để giám sát người dân đang có đó. Và tiếc rằng chúng ta phải tính đến khả năng là mọi chính phủ đều sử dụng các phương tiện kĩ thuật để thâu tóm và kiểm soát dân chúng càng nhiều càng tốt.

Google, Apple, Amazon, Facebook đóng vai trò gì trong tấn trò này?

Khó xác định. Họ theo dấu vết ta suốt ngày đêm. Ta chỉ cần mua một cuốn sách ở Amazon là họ có thể nói ngay, sắp tới ta sẽ mua cái gì. Họ tìm cách thu thập thông tin tối đa. Với thông tin, họ hái ra tiền.

Nhưng Google và các doanh nghiệp ấy đại diện cho quyền lợi của ai? Của tự do, của internet, của chính phủ…?

Rất đơn giản: họ đại diện cho quyền lợi của chính họ, và đương nhiên đó là những quyền lợi thương mại. Họ muốn bán một cái gì đó. Cho nên họ muốn biết mọi thứ về khách hàng.

Nếu những núi dữ liệu này rơi vào tay các chính phủ thì một hình thức thực thi quyền lực và kiểm soát xã hội kiểu mới sẽ xuất hiện. Michel Foucault sẽ gọi đó là “Vật lí vi mô của quyền lực”.[iii]

Ồ, cần gì đến Foucault ở đây. Mắt thường cũng nhìn ra sự thay đổi hình dạng của quyền lực. Công nghiệp quảng cáo là một ví dụ tốt. Nghề “quan hệ công chúng” (PR) được phát minh ở đâu? Ở các xã hội tự do nhất thế giới, tại Mỹ và Anh. Và lí do? Vì ở các nước tự do, khó kiểm soát người dân bằng cách trực tiếp áp đặt quyền lực. Cho nên phải kiểm soát kiểu khác: bằng cách tác động vào ý kiến, vào quan điểm và thái độ của người dân. Trong các xã hội tự do, vấn đề là đưa đầu óc con người vào quy định. Giống như quân đội đưa thân thể lính tráng vào quy định.

Ông có coi Edward Snowden, người đã tiết lộ bí mật của NSA, là một anh hùng không?

Có.

Nhưng anh ấy đã phạm luật. Với Obama thì Snowden là một kẻ phản bội.

Edward Snowden đã làm điều phải làm: Thông tin cho công luận biết rằng mình  bị nghe lén.

Vì sao những người như Julian Assange, Bradley Manning hay Edward Snowden lại nguy hiểm cho nhà nước như vậy?

Cái đó thì hai mươi năm trước, một nhà nghiên cứu chính trị nổi tiếng cũng được đọc nhiều ở Đức đã tóm gọn chính xác: Quyền lực phải ẩn trong bóng tối. Lôi nó ra ánh sáng là nó tan biến – nó bốc hơi luôn. Muốn duy trì quyền lực thì phải lo sao cho người dân không biết quyền lực đang làm gì với mình. Tên của học giả đó là Samuel Huntington.

WikiLeaks có phải là một quyền lực dân chủ không?

WikiLeaks đã bóc trần nhiều điều mà công luận nên được biết đến. Tất nhiên, phần lớn trong số đó khá hời hợt. Tôi đặc biệt sửng sốt về những cảnh báo của đại sứ Hoa Kỳ tại Pakistan. Ông ấy đã nói rất rõ rằng chính sách chống khủng bố của Hoa Kỳ đẩy dân chúng Pakistan sang phía Hồi giáo và cực đoan. Nhưng chẳng ai buồn quan tâm đến ý kiến đó.

Có thông tin rằng chỉ trong vòng một tháng, NSA đã thu thập gần 100 tỉ tập hợp dữ liệu. Có thể cưỡng được ấn tượng tai hại, rằng nước Mỹ dân chủ và nền độc tài Trung Quốc giống nhau đến bất ngờ ở một điểm: cả hai cùng giám sát dân chúng nước mình không?

Thú thật là điều này tôi không nghĩ đến. Hoa Kỳ là một nước dân chủ, còn Trung Quốc thì rõ ràng không là một nước dân chủ. Có lần tôi đến Bắc Kinh giảng bài, một sinh viên hỏi tôi nghĩ gì về nền dân chủ Trung Quốc. Tôi đáp: nền dân chủ Trung Quốc ở đâu, xin anh chỉ cho tôi được không, vì ở ngoài kia tôi không phát hiện ra nó. Mỗi năm ở Trung Quốc có hàng ngàn cuộc nổi dậy của công nhân.

Các blogger Trung Quốc đang giễu: Phương Tây rao giảng tự do và giám sát chính người dân của mình.

Họ cứ việc giễu. Ta còn chưa hề biết chính phủ Hoa Kỳ có thể làm gì với những đống thông tin kia. Như cái danh sách kẻ thù của Richard Nixon [iv] – anh thấy đấy, có làm được gì nhiều đâu. Hơn nữa, tôi hi vọng thế, xã hội Mỹ sẽ biết cách tự vệ.

Nguồn: Phần chính của bài phỏng vấn đăng trên tuần báo Zeit, 21-6-2013. Người thực hiện: Thomas Assheuer. Nhan đề của bản tiếng Việt do người dịch đặt. Các chú thích đều của người dịch.

Chú thích của người dịch:

[i] Học viện Công nghệ Massachusetts (MIT)

[ii] Eric Schmidt trả lời phỏng vấn của Maria Bartiromo trên CNBC ngày 3-12-2009. Nguyên văn tiếng Anh: “If you have something that you don’t want anyone to know, maybe you shouldn’t be doing it in the first place.”

[iii] Khái niệm “microphysique du pouvoir” của Michel Foucault

[iv] Xem: http://www.enemieslist.info/

Nguồn  : http://www.procontra.asia

DƯƠNG HÀ - NGƯỜI ĐÀN BÀ NÓI LÁOVỚI CẢ THẾ GIỚI


Ảnh : Dương Hà đang diễn vở :"vừa
trệu trạo nuốt cơm, vừa khóc vì
thương chồng "tuyệt thực" đến "kiệt
sức" " ảnh do Diện Hán Nôm chụp .
“Thủ tướng hậu cộng sản” Nguyễn
Xuân Châu khẳng định, trong suốt
cuộc đời, ông ta chỉ thấy duy nhất
một người đàn bà dám nói láo với cả
thế giới, đó là nữ LS Nguyễn Thị
Dương Hà. Theo ông Châu, bà này
dám tuyên bố với truyền thông thế
giới là Cán bộ Chiến mỗi ngày mở cửa
là cố ý giết tôi (với cái thân đồ sộ
như thế vào mùa hè (lúc xẩy ra mở
cửa phòng khoảng tháng 5) mà dễ bị
giết bởi gió lùa). Còn nữa, với video
ngày 15.06, thân thể như thế, “tuyệt
thực” ngày 20 mà tuyên bố với thế
giới là “sức khoẻ nguy kịch”! Và điều
cuối cùng là 50/50 rằng tại sao tuyệt
thực 20 ngày mà đi đứng khoẻ
thế ??? Hỏi Phạm Thanh Nghiêm,
Nguyễn văn Dũng, Bùi Thị Minh
Hằng, Phạm Hồng Sơn coi họ có thật
sự tin đó là tuyệt thực 20 ngày, ko
thuốc bổ, thức ăn, sâm v.v..chỉ nước
lã và thuốc trợ tim ???
Bà Hà vội vã vào nhà tù thương
lượng, chứ nhà tù có quỳ xuống lạy
CHHV ngưng tuyệt thực đâu. Đòi hỏi
của tuyệt thực ban đầu là đuổi việc
cán bộ Chiến, nhưng sau đó thì bà
Hà cuống cuồng đi thương lương
lượng là chỉ cần trả lời thôi là ngưng
tuyệt thực, ở đây 1 đứa con nít cũng
biết là một back-down, đầu hàng chứ
chiến thắng cái gì…lại tuyên cáo báo
chí là thắng lợi, họ không biết nhục,
nói láo không biết ngượng. Ha ha, bà
Hà bẽ mặt nên gỡ gạc lại bằng cách
tuyên bố ông Vũ đã ngưng tuyệt
thực.
Làm như vậy cũng không thể chứng
minh được rằng ông Vũ đã tuyệt
thực. Ngược lại, người ta lại càng
khẳng định việc bà Hà tung tin bịa
đặt…
Trước đó, ông Châu đã phân tích về
phản ứng của bà Dương Hà sau khi
có loạt bài từ truyền thông Nhà nước:
“Tôi đọc được bài của chị Hà thăm
anh Vũ ngày 15.06.2013 và bài chị Hà
kiểm chứng video trên đó, với mặt
mủi tiếng nói anh Vũ, diện nmạo (tóc
tai, mặt mũi trg vide, gầy, béo, hay
dềnh dàng hay v.v..). Nhưng trong
bài phản biện này…Vợ ông Vũ ‘phẫn
nộ’ vì truyền hình CA
-
Trích bài trên: “bà Dương Hà nói thay
vì giải quyết đơn tố cáo để ông Hà Vũ
ngừng tuyệt thực, công an đã có
chương trình truyền hình về khía
cạnh hoàn toàn khác.”(hết trích). Ủa,
ngộ nhỉ, tôi tưởng và cả tỉ người thế
giới đều tưởng rằng vấn đề quan
trọng nhất và đáng quan tâm nhất là
“vấn đề sức khoẻ anh Vũ rất nguy
kịch, có thể chết bất cứ ngày nào
chứ ?? theo như những đơn cầu cứu
của bà Hà”, bây giờ trọng tâm lại đổi
thành giải quyết khiếu nại mới quan
trọng ah ???.
-
Tự nhiên đổi chiều là sao vậy ??? Lý
do nào mà tầm quan trọng tự nhiên
đổi vậy ???
-
Trong suốt bài viết này, tôi vạch từng
chử để tìm sự phủ định của bà về
hình thể phía sau lưng, phía trước
mặt, tiếng nói anh Vũ, diện mạo anh
Vũ trong Video có khác lần thăm ngày
15.06.2013 hay không ??? Hoàn toàn
không có phủ nhận nào, điều đó có
nghĩa là gì ??
-
Là hình trong video là của anh Vũ,
diện mạo béo gầy cũng của anh Vũ,
tiếng nói cũng của anh Vũ…Vậy thì
đó là hình ảnh của anh Vũ mới nhất
chứ đâu…Thật ra điều này tôi
biết khi xem video rằng anh Vũ bàn
về tuyệt thực thí chắc chắn phải là
20 ngày tuyệt thực trở lại thôi vì tôi
biết từ ngày anh Vũ vào tù, chưa bao
giờ có chuyện tuyệt thực thì làm sao
anh Vũ bàn về nó (vì nhiều ng nói ko
phải hình anh Vũ, ko phải lưng anh
Vũ, ko phải tiếng anh Vũ v.v..vido
quay hằng 1 năm rưởi trước v.v…).
Điều tôi còn nghi ngờ là tiếng nói có
phải của anh Vũ hay không, đó là
điều tôi chờ chị Hà phủ nhận nhưng
hoàn toàn không có.
-----------------
Chỉ tội nghiệp cho mấy anh hải
ngoại, mấy chị “nhơn sĩ , chấy thức”
trong nước mấy hôm rồi đã chót nhịn
ăn mấy bữa nay đang không biết mua
mo cau ở đâu để che mặt cho đỡ
ngượng, thiên hạ cười chê là to đầu
mà còn dại. Còn vở tuồng này của
đám rận có lẽ không có lời nào để
bình. Song, cứ diễn kiểu này có ngày
khán giả không chỉ la ó, mà còn đập
chết diễn viên vì hết chịu nổi sự lừa
đảo và trơ tráo của chúng.

NHỮNG NHÁT CHÉM KINH ĐIỂN CỦADÂN CHỦ CUỘI Tập 1


- Tập 1 : báo chí hải ngoại -
Báo chí trong nước: Công an có
quyền bắn trả đối tượng có hành vi
gây nguy hiểm đến tính mạng người
thi hành công vụ.
Báo chí hải ngoại: Công an có quyền
bắn dân.
Báo chí trong nước: Đột quỵ, chủ tịch
Cần Thơ được đưa đi cấp cứu khẩn
cấp bằng trực thăng của bộ quốc
phòng
Báo chí hải ngoại: Dùng tiền của dân,
lãnh đạo VN mua trực thăng để dùng
vào việc riêng.
Báo chí trong nước: Công an vừa bắt
giữ một thanh niên say xỉn vi phạm
luật giao thông còn chống đối người
thi hành công vụ
Báo chí hải ngoại: Công an đánh đập
dã man một thanh niên vì vi phạm
luật giao thông.
Báo chí trong nước: Công an bắn hạ
2 tên vận chuyển gần 100 kg ma túy
vì có hành vi chống đối bằng súng
quân sự.
Báo chí hải ngoại: Công an bắn chết
2 người dân vì sử dụng ma túy.
Báo chí trong nước: Lũ lụt nghiêm
trọng, Hà Nội điều quân đội để tham
gia công tác cứu hộ đê điều
Báo chí hải ngoại: Lợi dụng lũ lụt,
một số tướng lãnh Việt Nam chỉ đạo
quân đội để đảo chính
Báo chí trong nước: 2 tàu hải quân
Trung Quốc vừa cập cảng Sài Gòn
trong hoạt động giao lưu quân đội
của 2 nước
Báo chí hải ngoại: Lãnh đạo Việt Nam
bán nước khi cho tàu chiến Trung
Quốc hoạt động trên sông Sài Gòn
Báo chí trong nước: Tàu hải quân Mỹ
vừa ghé Việt Nam giao lưu để tăng
cường mối quan hệ giữa 2 nước
Báo chí hải ngoại: Không hề đưa
tin
Lửa truyền thống

Việt Nam rận sử diễn ca

Copy trên facebook Dòng Máu Lạc Hồng
Lửa truyền thống mời các độc giả đọc chơi thư dãn ít phút..
------------------------
Trong tay cầm nắm đô la
“Cờ hoa” nói với lâu la “cờ vàng”
Tiền đây nha lũ chó hoang
Sủa thật giống chó “cờ vàng” nghe
chưa ?
“Cờ vàng” Khúm núm dạ thưa !
Bản năng làm chó có thừa trong em
“Cờ hoa” bác thử nghĩ xem
Nhà em làm chó kiếm ăn ba đời.
ĐỜI THỨ I.
Cộng hoà đệ nhất cụ Ngô
Lừng danh gian ác ma cô gian tà
Miền nam thành bãi tha ma
Lếch lê máy chém lệnh ra chặt đầu !
Xét xử câu trước câu sau
Nghi ngờ là bắn, chẳng cầu chẳng xin
Luật mười năm chín đã in
Đã nghi, là bắn ! chớ tin thằng nào.
Phật giáo than khóc kêu gào
Diệm ra phán quyết đạo nào chống
ta
Thiên chúa mới quốc đạo nha
Phật giáo Diệm bắt Diệm lôi ra
đường
Vậy mà Mĩ nó đéo thương
Giật dây tướng lãnh nó tương vỡ đầu
Anh em nằm chết cùng nhau
Đau đớn căm giận kiếp sau trả thù.
Kế đến một lũ tướng ngu
Đánh nhau tranh ghế đến đù mặt ra
Nguyễn Khánh ''chỉnh lý'' lâu la
Giết nhau như ngoé xem là trò vui.
ĐỜI THỨ 2
Thế là đệ nhất qua mau
Nối tiếp đệ nhị đời sau cộng hoà
Vào tay chó Thiệu thối tha
Trắng trợn bán nước bắt phà Mỹ
sang
Sự việc đã quá rõ ràng
Đệ nhị làm chó ngoại bang Hoa Kỳ
Lập ra chính phủ ngu si
Dễ bề làm tớ nâng bi chui lòn
Biết đâu nước mất dân còn
Biết đâu tan tác bởi bom Hoa Kỳ
Hoá chất, thuốc độc khắc ghi
Ngàn đời còn đó chắng khi nào mờ
Mậu Thân nổ súng tiến công
Quân ta đánh thẳng vào trong thị
thành
Mĩ ngụy hốt hoảng chạy nhanh
Sứ quá bị chiến, phát thanh cũng
tàn.
Tướng Mĩ khốn khổ kêu than
Rút quân về nước lên bàn ngoại giao
Pari đấu sách thật cao
Vuà đàm vưà đánh, giặc nào có hay.
Mỹ kiếm lính Việt chết thay.
Thay màu xác chết thật hay kế hèn.
Nhưng Ngụy đâu dám bon chen
Đánh thêm vài trận thua bèn chạy
luôn.
Tướng tá thì kiếm đường chuồn.
Quân nghe đánh đấm bồn chồn tay
chân.
Rủ nhau kiếm cớ thoát thân
Quốc gia mặc kệ, lo phần mình thôi.
Giặc Mỹ không muốn thua đau.
Không quân, tàu chiến đưa mau ra
ngoài.
Bom đạn cứ thế ra oai
Bắn phá không nghỉ mười hai đêm
ngày.
Quân dân Miền Bắc chung tay
Tên lửa xuất kích, máy bay rụng rời.
Mĩ kia đã muốn đứt hơi
Hiệp định ký kết, nơi nơi vui mừng
Sau rồi cắt viện không ngừng
Bù nhìn chính phủ xem chừng sắp
tiêu
Chó cùng dứt dậu cắn liều
Tràn ngập lấn chiến là chiêu cuối
cùng
Gian tà trời đất chẳng dung
Vì dân quyết chiến đến cùng chẳng
ngưng
Toàn quân khí thế bừng bừng
Ngày đêm tiến bước không ngừng vào
Nam.
Tổng tiến công đã mở màn
Tây Nguyên giải phóng dâng tràn
niềm vui.
Quân giặc cứ thế thụt lùi.
Miệng hô ''tử thủ'' nhưng lui không
ngừng.
Quân ta quyết tiến chẳng dừng
Chiến công nối tiếp vang lừng khắp
nơi
Thành Huế thắng trận ngút trời
Đà Nẵng một trận ta thời chiếm ngay
Vận nước giờ đã đến tay
Kháng chiến nay đã đến ngày thành
công
Ngụy quân tuy vẫn còn đông
Nhưng cùng một lũ hội đồng nhát
gan
Tướng quân mạnh miệng đập bàn
Phen này sống mái một màn tử sinh
Bắc loa hô sĩ hoán binh
Mà lòng run sợ hồn kinh phách rời
Ôi thầy Mĩ! hỡi chúa trời!
Ra tay vớt đứa con rơi chốn này
Bám càng níu cửa máy bay
Nhanh chân chạy khỏi hoạ may gặp
thầy
Tẩu vi thượng sách là đây
Ba mươi sáu kế kế này là hơn
Thế mà đâu phải giản đơn
Bon chen lắm kẻ nổi cơn điên khùng
Trước là chiến hữu anh hùng
Giờ đây nguy khốn cố cùng đập nhau
Hỡi ôi đã nhục còn đau
Mặt loài ngu ác trước sau cũng lòi
Đáng đời lũ bám đít voi
Bã mía đành hít còn đòi chi đây
Thầy đi lại bám gót thầy
Chạy theo đít chủ là bầy chó săn
Bỏ nhà theo chủ kiếm ăn
Trông ngày cuốc hận vết lằn nhục
đau
Nước non sắc đỏ nhuộm màu
2 miền Nam Bắc chung nhau bóng cờ
Bao nhiêu ánh mắt đợi chờ
Tiếng kèn vang dội điểm giờ xung
phong
Tên Người làm rạng non sông
Đặt cho chiến dịch tiến công cuối
cùng
Vượt bao sóng gió bão bùng
Sài Gòn Thành lũy cuối cùng về ta
Cổng dinh Độc lập chẳng xa
Xe tăng giải phóng rú ga tông vào
Cờ vàng bá đạo hôm nao
Tả tơi rớt xuống, cờ sao tiến vào
Ôi ! Ngày vui hạnh phúc biết bao
Hoà bình thống nhất vui sao vui
bằng!
ĐỜI THỨ 3.
2 đời nhất nhị đã qua
Nối đuôi ba sọc ấy là đệ tam
Sau ngày thảm nhục thua tan
Là ngày cuốc hận của tàn ngụy quân
Đời vong quốc nhục muôn phần
Tha hương 38 mùa xuân cuộc đời
Thế mà ba sọc dở hơi
Mưu chống Cộng muốn đổi đời làm
vua
Thay chế độ phải đâu đùa
Gây nhiều gian ác phần thua nhận
đều
3 que xỏ lá đủ chiêu
Giở trăm ngàn mánh đặt điều dối ai
Văn Hạnh, Quốc Túy tính bài
Đưa tàu chở súng định gài mật khu
Dã tâm rửa mối nhục thù
Ai dè lại hoá mưu ngu trò hề
Mấy phen chuyển tấn hàng về
Nhưng sao thoát được mọi bề lưới
giăng
Cơ Minh toan tính kế xằng
Phở Hoà bên Mĩ lằng nhằng dối dân
Điên cuồng Đông tiến 3 lần
Lâu la đầu sỏ phơi thân bên Lào
Amen lạy chúa ngôi cao
Cha đạo trong sạch cớ sao dối đời
Lừa dân dối Chúa bao lời
Các cha có xứng về nơi địa đàng
Việt Tân rân chủ cờ vàng
Mang nhân quyền ảo la làng đó đây
Trước đòi dân chủ kiểu Tây
Sau đòi đa đảng như thầy cờ hoa
Ngày ngày mép dãi mồm loa
Chí Phèo làm vạ để mà kiếm cơm
Lừa em sữa miệng còn thơm
Bày trò cho kẹo mấy bờm nghe theo
Một bầy nhặng xị nhóc nheo
Mưu hèn bán nước để trèo lên ngai
Tưởng rằng dân chúng mắt nai
Dễ tin, dễ lọc đánh bài lừa chăng
Tình hình biển đảo đang căng
Cờ vàng hò rú sủa nhăng cắn càn
Hận căm bè lũ tà gian
Đời đầu bán nước dã man muôn
phần
Đời 2 theo giặc bắn dân
Đời nay con cháu tiếp phần diễn ca
Bài ca báo hại quốc gia
Xứng danh bản cẩu cuốc ca cờ
vàng!!!
"Tiền đây nha lũ chó hoang
Sủa thật giống chó “cờ vàng” nghe
chưa" !!!
Tác giả hiệp đồng sáng tác: Hoa
Phượng Đỏ. Đoàn Tâm, Rùa Con, Tát
Nước Đầu Đình

Bệnh oai' - căn bệnh nan y củangười Việt

Bệnh oai' - căn bệnh nan y của
người Việt
Từ xa xưa cho đến bây giờ, loài người
vẫn phải gian truân gánh chịu nhiều
loại bệnh tật hiểm nghèo và bao điều
bất hạnh khác xảy ra trong cuộc sống
hàng ngày, làm cho chúng ta phải lo
lắng, tìm cách phòng chống!
Thực tế thì những căn bệnh quái ác
“tứ chứng nan y” như phong lao cổ
trướng, đậu mùa…ngày nay không
còn là nỗi kinh hoàng nữa. Tuy nhiên
một số bệnh, trong đó có những
bệnh xã hội mà nhiều người hiện
đang quan tâm, đó là “bệnh oai,
bệnh điếu đóm, bệnh sĩ, bệnh vô
cảm, bệnh cố chấp, bệnh chuyên
quyền”… vẫn đang còn diễn ra.
Để góp phần hội chẩn và điều trị loại
bệnh này cho sạch, đẹp môi trường
sống, người viết bài này đâu dám đa
ngôn, xin bạn đọc gần xa hãy cùng
tôi quan tâm đến “bệnh oai” trước.
Vâng! “Bệnh oai” thật trớ trêu đã có
từ bao thuở, vẫn đeo đẳng theo mãi
con người! Ấy là muốn nói cái oai mà
người ta cứ cố “lên gân” để cho oai
phong, oai vệ, đạt “kẻ cả” lẫy lừng,
anh hào nhất khoảnh. Nó không đơn
giản như thịt, cá, tôm, cua… khi mà
bị oai (thiu) là có mùi, dễ nhận biết.
Đằng này, “bệnh oai” của con người
rất đa dạng và oái ăm, lây truyền
không kém gì “vi trùng”. Nó có thể
truyền từ đời này qua đời khác và
không loại trừ ai! Xem ra phòng
chống loại bệnh này đến nay trên thế
giới chưa thấy có thuốc gì đặc hiệu?
Vậy nên “bệnh oai” vẫn cứ sống ngất
ngưởng gây nhiều phiền hà, tai quái,
nhiễu nhương, làm hại cho đời. Bao
chuyện nực cười, mệt người, mà đang
gây tốn công, tốn của!
Nhiều người muốn cải thiện môi
trường sống sao cho văn minh, lễ độ,
có văn hoá, đã mang “bệnh oai” ra
hội chẩn. Nhiều ý kiến thống nhất
rút ra một số triệu chứng thường gặp
như sau:
- “Bệnh oai” rất háo danh, chuộng lợi,
chuyên quyền, độc đoán, bảo thủ,
cực đoan. Hay khuệnh khoạng, vênh
váo, vỗ ngực hơn người, chưa đỏ đã
lấy làm chín, nói năng thô kệch, phũ
phàng, ngắn chữ, đôi khi còn tàn
bạo. Thường hay ăn tục, nói to, vô lễ,
dối trá, lừa lọc, lố bịch đến trơ trẽn,
có hại tới cơ đồ và kinh tế…
- “Bệnh oai” thường hay khoe mẽ,
thích làm sang, lười lao động, bất tài
vô dụng, nhưng lại muốn người khác
phải phục tùng, tôn trọng.
- “Bệnh oai” giấu dốt, sợ sai, ngang
tàng, lý sự, “được cãi cùng, thua cãi
cố”, hay thách đố “gắp lửa bỏ tay
người”, thường lừa thày, phản bạn,
mưu hại bề tôi.
- “Bệnh oai” thích ăn ngon, mặc đẹp
và tỏ ra khó chịu khi thấy người khác
giỏi giang, thành đạt.
- “Bệnh oai” khi có quyền, có tiền dễ
vung tay quá trán, ưa nịnh bợ, sống
vô cảm, dễ quên bạn bè, ít lắng
nghe, thường lấy oán trả ân, học đòi,
xa rời quần chúng, hay ba hoa, khoe
mẽ.
Với người mắc “bệnh oai”, từ xa xưa
ông cha ta đã từng phê phán:
Ra đường võng giá nghênh ngang
Về nhà vợ hỏi cám rang đâu mày
Đó là những người sống ưa mẽ, vô
tích sự. Trớ trêu và hài hước hơn:
Cậu cai nón dấu lông gà
Cổ tay đeo nhẫn gọi là cậu cai
Ba năm được một bận sai
Áo ngắn đi mượn, quần dài đi thuê
Hoạ cũng có người bị lầm để rồi phải
luyến tiếc, ân hận với những điều oai
mà rỗng, tưởng ghê gớm mà rất
thường, hèn thấp, vô dụng đến vô
duyên:
Tưởng anh bóng cả cây cao
Em tựa lưng vào che nắng, che mưa
Nào ngờ cành cộc, lá thưa
Giọt nắng cũng đến, giọt mưa cũng
vào
Thế rồi khi biết ra đã muộn, chỉ biết
tiếc công, tiếc của, ân hận.
Việc giải quyết “bệnh oai” cũng như
các bệnh xã hội khác mà khuôn khổ
bài viết này chưa có dịp đề cập,
nhiều ý kiến của “hội chẩn” và hội
thảo đã cho rằng nó giống như một
thứ bệnh, phải phòng chống kiên trì,
có biện pháp sắc bén, để hạn chế
những “nọc độc”, biến chứng oái
oăm, giảm thiệt hại đến mức thấp
nhất cho cộng đồng trong thời kỳ đổi
mới, thời kỳ công nghiệp hoá, hiện
đại hoá đất nước, đã và đang được
Đảng và Nhà nước ta quan tâm.
Theo TẠP CHÍ CỬA BIỂN

DÂN CHỦ XỊN LÀ GÌ ?

DÂN CHỦ XỊN LÀ GÌ ?

Chúng ta nói nhiều về "Dân Chủ Cuội" thì cũng nên nói một chút về "Dân Chủ Xịn"

Ây ! Khoan vội Google "dân chủ xịn", đừng để bị ảnh hưởng bởi bất kỳ một khái niệm "dân chủ" có sẵn nào cả. Bình tĩnh, ngồi lại cùng nhau phân tích theo cách hiểu giản đơn nhất.

Dân Chủ thể hiện ở 3 điểm: CHỦ, QUYỀN và LỢI cho công dân của 1 đất nước.

CHỦ:
- Biểu hiện : điều kiện tiên quyết để có dân chủ đó chính là độc lập, không có độc lập thì dân không được làm chủ đất nước của mình, và không thể có dân chủ.

- Người làm dân chủ: là người hoặc ĐẤU TRANH để có được độc lập hoặc BẢO VỆ, CỦNG CỐ nền độc lập.

QUYỀN :
- Biểu hiện : Mọi công dân đều có các quyền CƠ BẢN, BÌNH ĐẲNG được pháp luật công nhận. Ví dụ : quyền đề/ứng/bầu cử, quyền sống, quyền học hành, quyền mưu cầu hạnh phúc ...

- Tiến trình : Theo thời gian và hoàn cảnh cụ thể, trên cơ sở sự phát triển của TRÌNH ĐỘ DÂN TRÍ, TRÌNH ĐỘ QUẢN LÝ và TRÌNH ĐỘ PHÁT TRIỂN KINH TẾ, các quyền sẽ được CÔNG NHÂN và NỚI MỞ. Ví dụ: lúc trước chưa cần luật biểu tình, bây giờ cần có để nới mở quyền của người dân cũng như quy định sự quản lý của nhà nước.

- Hình thức : Người ta "cà khịa" ra nhiều hình thức dân chủ (dân chủ trực / gián tiếp, dân chủ tập trung, dân chủ đại nghị ... v.v.và v.v..), nước áp dụng hình thức này lại chê bai bôi bác hình thức kia, nhưng bỏ qua đi, chẳng quan trọng, quan trọng là các Quyền được công nhận, đảm bảo và luôn nới mở.

- Người làm dân chủ : là người hoặc làm cho dân HIỂU và PHÁT HUY quyền của mình hoặc ĐẤU TRANH để có sự công nhận và nới mở hoặc THỰC HIỆN sự công nhận và nới mở các quyền MỘT CÁCH PHÙ HỢP.

LỢI :
- Biểu hiện: Các chính sách kinh tế - xã hội (điện, đường, trường, trạm, hỗ trợ người nghèo, việc làm, ...)

- Tiến trình: Tùy vào HOÀN CẢNH KINH TÊ _ XÃ HỘI CỤ THỂ CỦA ĐẤT NƯỚC mà có các chính sách kinh tế - xã hội TƯƠNG XỨNG và PHÙ HỢP thông qua đó LÀM LỢI và CẢI THIỆN cuộc sống cho người dân.

- Người làm dân chủ : là người hoặc làm cho người dân HIỂU và NẮM BẮT các chính sách hoặc ĐỀ XUẤT, ĐẤU TRANH cho các chính sách tốt hoặc THỰC HIỆN các chính sách đó thông qua đó làm lợi cho nhân dân.

Kết luận: 3 điểm CHỦ, QUYỀN, LỢI chính tương ứng với CỦA DÂN, DO DÂN, VÌ DÂN hay ĐỘC LẬP, TỰ DO, HẠNH PHÚC.

Kẻ hoặc giúp dân nắm bắt, hoặc đấu tranh hoặc thực hiện, phát huy ĐỘC LẬP, TỰ DO, HẠNH PHÚC thì kẻ đó là người làm dân chủ.

Lấy đó mà phân biệt với DÂN CHỦ 

----------------------------
Lua truyen thong