Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta có chung dòng máu và màu da.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta nên yêu thương, hãy tha thứ và quên đi.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta phải bắt tay để xây dựng đất nước giàu mạnh.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta hãy yêu nước bằng lòng hăng say lao động.

Chúng ta là người Việt Nam

Chúng ta phải luôn tự hào về nguồn cội.

Nguồn gốc từ "quốc hận" qua cái nhìn của người trong cuộc

Ngày này 38 năm về trước các anh cờ zàng ai cũng thuộc nằm lòng cái câu: 36 kế chuồn là thượng sách. Nghĩa là các anh phải chạy thật nhanh đừng để lọt vào tay Cộng Sản. Anh nào tài thì bu càng máy bay. Anh nào chậm chân mất chỗ thì đành phải ngồi ướt đũng quần, canh cánh trong lòng nỗi lo sẽ bị Việt cộng trả thù.Ngày ấy các anh vẫn chưa hận, các anh chỉ lo, vì nỗi lo nó to hơn nỗi hận. Các anh mất ăn mất ngủ chỉ cầu mong có phép mầu làm cho Việt Cộng nó gia ơn tha mạng. Làm sao không mất ăn mất ngủ cho được khi còn quyền lực, Việt cộng 1 khi lọt vào tay các anh thì không một ai toàn vẹn hình hài. Các anh dùng đủ nhục hình để hành hạ họ. Các anh vặn răng người ta, đập gẫy chân người ta đập nát các ngón tay người ta. Các anh nung sắt đỏ dí vào người, cắt vú xẻo thịt người ta thì thử hỏi khi họ tóm được các họ anh phải làm gì để lấy lại công bằng đây. Chỉ cần nghĩ đến đó thôi các anh đủ vãi ra quần. Các anh rất giỏi tưởng tượng và cũng rất giỏi suy bụng ta ra bụng người. Căn bản cũng tại các anh được tâm lý chiến tuyên truyền rằng Việt Cộng vô cùng dã man tàn ác, uống máu dân lành. Bảo sao các anh chả lo đến vãi ra quần. Như thế thì phen này làm sao nó tha cho các anh được, số phận cá trên thớt của các anh mười phần hết chín phần toi. Cái sợ nó làm cho các anh teo cả gan, mất cả mật thì làm gì còn chỗ đâu cho cái hận. Ngoài những anh may mắn bỏ chạy được, anh nào còn kẹt lại thì không còn chỗ mà ẩn náu vì đâu đâu cũng có Việt Cộng, vả lại khi còn đương quyền các anh càng to càng phách lối khoe khoang, vợ con các anh coi bà con lối xóm bằng nửa con mắt thì ai chẳng biết về các anh, giấu đi đàng nào, du kích địa phương thuộc lòng thành tích của các anh thì trốn vào cái lỗ nào bây giờ. Các anh đành cắn răng bó gối ngồi chờ số phận. Mà nhất là các anh đeo lon quan càng to thì càng run càng sợ. Tôi là tôi vô cùng thông cảm cho nỗi sợ của các anh, bởi nó vô cùng là chính đáng. Mà chả hiểu cái hào khí VNCH của các anh nó biến đâu mất cả, nó teo tóp lại một cách thảm hại, nó mất tích chẳng còn thấy dấu vết hình hài gì. Những anh ngày xưa hổ báo trâu bò bấy giờ cũng chỉ như những con mèo ướt run lên lập cập chỉ biết than thân trách phận và trách BU. Cái “tổ quốc – danh dự – Tránh nhiệm “ của các anh cũng vứt hết vào bãi rác ven đường miễn là làm sao giữ được cái thân xác vẹn toàn. Anh nào cũng cố gắng giấu được điều gì tốt điều nấy. Có anh lỡ xăm chữ “sát cộng” trên tay chẳng biết làm sao phải lấy bùn đất trét lên, lấy băng quấn lại mắt láo liên, quần ướt sũng. Các anh phải cởi quần vứt ba lô giày dép súng đạn cũng là để xóa đi cái dấu vết người lính cộng hòa hạng tư thế giới – Ôi chẳng nỗi khổ nhục nào bằng. Cứ thế, cái ngày 30/4 năm nào, các anh chỉ có biết SỢ - LO- ĐỢI chứ có thấy tí teo nào HẬN đâu mà giờ các anh kêu to thế không biết. 30/4 Hai triệu tàn quân và công chức phải ra trình diện trong đó có 70 ngàn sĩ quan từ thiếu úy đến trung tướng cứ răm rắp không một ai dám tỏ thái độ “HÂN” . Khi bị gọi trình diện anh nào cũng lấm la lấm lét xem thử anh trình diện trước bị cư xử ra sao, anh nào cũng né bàn cán bộ địa phương vì khó giấu thân phận. Gặp cán bộ các anh lễ phép hơn cả lễ phép với ông bà. Một trung tá lữ đoàn trưởng thủy quân lục chiến các anh tâm sự rằng đã nghe ngóng mấy ngày nếu thấy tiếng la hét do bị tra tấn sẽ bỏ trốn, nếu không trốn được sẽ tự sát, chứng tỏ sự căng thẳng tột cùng của các anh. Cũng may anh này nhận ra được sự nhân đạo của chính quyền quân quản nếu không thì lại trở thành “anh hùng tuẫn tiết” rồi cũng nên. Thật lòng mà nói cái lo sợ của các anh chẳng ai giống ai nhưng tựu trung bất cứ ai từng gây tội ác trong các anh cũng hình dung và ám ảnh cái ngày Việt Cộng cho đi mò tôm nó sẽ như thế nào. Bản án tử hình tự các anh phán xét và treo lên đầu mình, treo lên đầu nhau. Đấy khủng khiếp như thế thì có anh nào dám hận mà nói thật các anh còn tâm can lòng phèo đâu mà hận. Nhiều anh trăn trối với gia đình rằng nếu Việt Cộng nó bắt đi thì hãy lấy ngày ấy làm đám giỗ hàng năm. Khổ nhất là những anh tướng tá gây ra nợ máu lấy việc hành hạ tù binh Việt cộng làm thú vui thì luôn ám ảnh về cái ngày lên thiên đàng bằng mã tấu. Thế nên một số anh chọn cách tự sướng, à nhầm là tự xử tại nhà để khỏi phải rơi vào tay Cộng Sản và cũng là để có thời giờ xin chúa ban phước lành xin lấy cái vé vớt mà yên ổn về nước chúa. Những anh này về sau đã trở thành những “anh hùng tuẫn tiết” của các anh zàng đấy. Ở thế giới bên kia có lẽ các anh này đấm ngực thình thịch mà trách mình rằng sao ta ngu quá vì chúng nó có thằng nào chết đâu, lại được BU cưu mang mà chống cộng. Vào trại cải tạo các anh mới thở phào nhẹ nhõm như trút đi được gánh nặng ngàn cân. Chưa biết nó giam bao lâu nhưng chắc là được sống rồi, và sẽ không có trò “mò tôm” như các anh từng tưởng tượng. Mừng lắm cho nên các anh bắt đầu có nụ cười, có giấc ngủ ngon và các anh bắt đầu mơ. Khi biết chắc rằng Cộng Sản nó không trừng trị các anh như tưởng tượng thì lúc ấy các anh mới bắt đầu yên tâm và cũng bắt đầu từ đó các anh mới cảm thấy HẬN chúng nó. Đấy, các cụ nói cấm có sai, rảnh rỗi sinh nông nổi đấy mà. Có lẽ cứ cho các anh ấy đi mò tôm thì các ảnh chả HẬN đâu. Gác tay lên trán trong tù các anh không thể hiểu nổi tại sao quân đội “hạng tư thế giới” của các anh lại có thể thảm bại nhanh đến thế. Các anh không tưởng tượng được là tại sao BU lại bỏ rơi các anh đột ngột như thế khi các anh đang vô cùng ngoan ngoãn và trung thành bảo vệ cái chính nghĩa VNCH mà Bu giao cho như là một nghĩa vụ cao cả kiểu kiểu như anh hùng thế giới ấy. Các anh đang trừ gian diệt bạo bảo vệ thế giới tự do cho BU cơ mà, các anh đang bảo vệ chính nghĩa cờ vàng mà BU giao trọng trách và đổ biết bao tiền của nuôi nấng cơ mà.Các anh luôn dằn vặt mình:Tại sao BU bỏ lại các anh mà chạy như thế ? Một siêu cường như BU lẽ nào lại bị bọn thổ phỉ ốm đói như thế đánh bại thảm hại rồi tống cổ về nước cấp tốc ? Tai sao? Tại sao ? Đầu óc nô lệ của các anh không bao giờ hiểu được. Không phải gọi là đầu tôm mới đúng chứ. Có rất nhiều cuộc hội luận của các anh về lý do tại sao “mất nước”. Cho đến ngày nay tài liệu tham khảo về cuộc chiến Việt Nam đầy rẫy nhưng không anh nào nhìn ra được thân phận nô lệ của mình bởi các có chịu đọc đâu, các anh luôn cho rằng đó là tài liệu không chính thống. Theo các anh chỉ tài liệu của BU mới là chuẩn, mới là chính xác. Các anh cố tình giả nai không nhận ra rằng mẫu quốc của các anh cũng đã công nhận sai lầm trong chiến tranh Việt Nam. Các anh vẫn cho rằng các anh là tiền đồn của thế giới tự do, đang chiến đấu để bảo vệ nó và ngăn chặn sự bành trướng của Cộng Sản. BU chỉ là đồng minh giúp các anh thực hiện sứ mạng của mình thôi. Các anh lờ đi cái thực tế rằng quyền lực của BU có thể các anh cho các anh quyền lực thì cũng có thể có thể bắt các anh phải chết. Tiền bạc của BU phát cho các anh không phải vô điều kiện mà là để phục vụ cái lợi ích của BU, khi không đạt được mục đích các anh không còn giá trị. Các anh luôn mồm than vãn rằng “BU bỏ rơi” mà không ý thức được rằng BU các anh đã vứt đi một món đồ không còn sử dụng được. Tội nghiệp. Cái lý tưởng các anh nó vô cùng đơn giản. Các anh được mô tả như những anh hùng trừ gian diệt bạo, các anh được nhồi sọ rằng Cộng Sản theo chủ nghĩa ”tam vô” nghĩa là vô gia đình,vô tổ quốc, vô tôn giáo. Thế nên nghĩa vụ tiêu diệt chúng là cao cả không có gì phải lăn tăn cả. Các anh được nhồi sọ rằng Việt cộng là bọn rừng rú răng đen mã tấu, sa vào tay Việt cộng thì chỉ có chết. Cảnh tâm lý chiến chiếu đi chiếu lại cho các anh xem địa chủ mà còn bị chúng chôn sống thì các anh thoát làm sao được. Thế nên khi không thấy bị chúng cho đi “mò tôm” các anh mừng vô kể như được sinh ra là lần thứ hai. Không còn lo sợ mò tôm nên các anh mới có dịp gác tay lên trán mà hận. Thế nhưng nếu nói rằng các anh hận vì nó bỏ tù mình, HẬN nó đánh mình chạy như vịt, hận nó tước đoạt hết quyền lợi BU ban thì hèn quá cho nên các anh phải hô hào nâng nó lên thành “QUỐC HẬN” cho nó sang. Như thế mới chứng tỏ mình không HẬN vì ích kỷ nhỏ nhen mà HẬN vì nước mất nhà tan, vì chính nghĩa cho nó OAI. Nước mất nhà tan là cái thực thể đau lòng của các anh thật. Các anh chẳng cần biết cái nước VNCH của các anh nó được đẻ ra từ đâu, nó là con của ai các anh cũng chẳng cần biết,. Các anh chỉ cần biết nhờ nó mà các anh được ngồi trên đầu thiên hạ, nó mất đi các anh mất tất cả thì ai mà chả HẬN. Mà các anh HẬN cũng là lẽ thường tình, các anh đang sung sướng, đang được sống no đủ trên xương máu của đồng bào, các anh chỉ dưới BU mà trên cả triệu người. Thế mà đùng 1 cái các anh mất tất cả theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, các anh mất từ tiền, tài, địa vị đến quần áo cơ mà. Và thế là khái niệm “ QUỐC HẬN” được ra đời từ đó và được các anh duy trì đến tận ngày nay. (dự là khi đọc xong có khối em gãi vì nhột)

Chống Cộng Cực Đoan - Rối Loạn Tâm Thần


LTS: Đây là bài viết của một độc giả đăng trên mạng KBCHN.net. Chúng tôi không biên tập để giữ y xúc cảm của người viết đối với một số người rất đặc biệt ở hải ngoại. Hoạt động của họ liên tục mấy chục năm qua bằng nhiều hình thức như được trình bày trong bài, dường như được nuôi sống bằng một nguồn nhiên liệu không bao giờ cạn. Bạn đọc sẽ tìm hiểu xem nguồn nhiên liệu đó là do đâu nếu đọc thêm những bài khác trong trang nhà SH. (SH)
-- o0o --
Bọn chống cộng cực đoan (CCCĐ) tại Hoa kỳ luôn kêu gào cho thiên hạ biết rằng chúng có một thủ đô lưu vong được mang tên Saigon little. Chúng khua mỏ đó là tiền đồn chống cộng còn lại duy nhất ở trái đất này, “thủ đô chống cộng” của người Việt lưu vong ở California. Đó là nơi tập trung cao nhất những tinh hoa và cặn bã của phong trào chống cộng.
CCCĐ luôn mồm những câu như “mất nước”, “Quốc hận”, “Việt Cộng cưỡng chiếm miền Nam” suốt 36 năm qua , diễn đàn truyền thông hải ngoại làm như đó là những quan điểm của cả cộng đồng người Việt di cư gồm gần 4 triệu người.
Chỉ có điều những quan điểm như vậy phản ánh một trình độ rất thấp kém vô văn hoá của đám người dị hợm CCCĐ naỳ, vì không hiểu ngay cả những từ đơn giản như thế nào là “nước”, là “Quốc”, và “cưỡng chiếm”. Những quan điểm cá nhân thiển cận này thường chỉ là những “thùng rỗng kêu to”, hoàn toàn vô nghĩa và vô giá trị trước những quyền lợi của cả dân tộc
Thậm chí bọn CCCĐ, với cùng ý niệm quốc gia, đã đi đến tận cùng của chủ nghĩa lưu manh với những băng đảng , hội đoàn , hàng trăm các tổ chức mang nhãn hiệu chống cộng ma trơi trên khắp nước Mỹ .
Description: https://encrypted-tbn3.google.com/images?q=tbn:ANd9GcRyvTFmkvuUuaRROHfgyFO1q82ZJzSXpAsUWRg6qr2SS5B_clYW7A
CCCĐ luôn gào thét . hoà giải dân tộc ư ? ồ không!
Cái gì bọn CCCĐ cũng dở dở ương ương không bao giờ chúng đạt được một kết quả khả quan nào trong việc hô hào phát động cái gọi là các "chiến dịch" nhằm vào chính phủ đang cầm quyền ở việt nam. Trong quá khứ những thành phần ưu tú nhất của chủ nghĩa quốc gia đã không thể vươn lên thế lãnh đạo của phong trào chúng khuấy động mà còn bị đẩy lùi, thậm chí còn bị sai khiến, bị lạm dụng để trở thành nạn nhân hay những con rối trong tay chủ nghĩa quốc tế.
Description: http://0.tqn.com/d/history1900s/1/0/p/O/viet105.jpg
CCCĐ có biết" BU "coi chúng như thế này đây
Bọn CCCĐ cũng chưa bao giờ thực sự hoà lấp được những cách biệt chính trị lặt vặt để ngồi lại với nhau. Thậm chí, cả ở mặt tối nhất họ cũng chưa ai có đủ bản lĩnh để đi tới chỗ tận cùng của chủ nghĩa lưu manh, như những băng đảng ăn cắp vặt tầm thường nhất. Cái bi hài kịch chống cộng dở khóc dở cười hiện tại cũng là ở đó. Là sự nhập nhằng của cái lưu manh và cái nghiêm túc, chỉnh tề.
Description: http://cachmanghoalai.files.wordpress.com/2011/01/1418.jpg?w=300&h=214&h=180
CCCĐ chúng đốt lá cờ mà cả một dân tộc hy sinh
hàng triệu nhân mạng để có ngày thống nhất .
Cái gọi là thủ đô của người việt tị nạn Đó là nơi tập trung những trò chống cộng ồn ào nhất, rẻ tiền nhất và gây phản cảm nhất. Như những kẻ chống cộng lưu manh, họ không hề “nhân danh con người để chống cộng” mà là nhân danh cái sự “chống cộng” để chống lại bất cứ cái gì, kể cả chống lại con người.
Thiểu số CCCĐ "thù hận ngược chiều" này càng thù hận càng mù quáng, mù quáng đến mức dị ứng với mọi thứ liên quan đến hai chữ việt nam, mù quáng đến độ lao vào mọi hoạt động chống lại đất nước như những cái máy mà Giáo sư Trần Chung Ngọc mô tả là những "người máy chống Cộng" với bộ não được "lập trình" sẵn cùng một thảo chương, không thảo luận vấn đề mà chỉ tập trung vào việc đả kích cá nhân, bịa đặt, moi móc đời tư, xuyên tạc sự kiện, chụp mũ lung tung, viết những bài viết tưởng tượng láo lếu...
đám "người máy chống Cộng" này là "to miệng nhất", "hung hăng nhất" và "nhiều khi côn đồ nhất". Chưa hết, vẫn theo Giáo sư Trần Chung Ngọc, chúng là đám người "chỉ có thể phản ứng theo tiếng chuông rung của Pavlov".
Description: 'Cộng sản còn thống trị trên quê hương - Ta còn phải đấu tranh'
CCCĐ- Người máy chống cộng
Cũng thật dễ hiểu tại sao cái thiểu số CCCĐ "thù hận ngược chiều" này không từ một thủ đoạn nào, kể cả những thủ đoạn thấp hèn, trong các hoạt động chống phá Nhà nước việt nam mà chúng ta có thể thống kê như vu khống, chửi rủa tục tĩu, xuyên tạc lịch sử, thậm chí cả van lạy BU (Mỹ) đừng ngưng cấm vận, đừng liên lạc ngoại giao với Việt Cộng, đừng cho Việt Cộng vào WTO v.v... hay nêu danh ca tụng vài tên dân biểu (BU) cắc ké chuyên xía vào nội bộ Việt Nam, nấp sau chiêu bài tranh đấu cho nhân quyền, tự do tôn giáo theo quan niệm thực dân đế quốc của họ, bất kể là chính quốc gia của họ có một hồ sơ nhân quyền " khủng khiếp" nhất thế giới.
Nhưng không phải lần đầu đất California mới chứng kiến cái sự chống cộng kiểu này, như là sinh hoạt bên lề, của một tập thể bên lề trong một cộng đồng bên lề. California, như là vùng đất của những nghệ sĩ thiên tả tập trung ở Hollywood, đã từng bị khuấy động bởi phong trào tố cộng theo kiểu chụp mũ mang tên McCarthyism.
rất dễ dãi trong việc chụp mũ “cộng sản” vào đầu công dân Mỹ nhưng lại rất khó khăn trong việc cung cấp bằng chứng cho những cái “mũ” ấy.
Đã có nhiều vụ kiện chụp mũ cộng sản ở Mỹ mà người thắng kiện là người bị chụp mũ , bài học đó hình như với bọn CCCĐ với não bộ xơ vữa lúc nhớ lúc quên .
Description: https://encrypted-tbn3.google.com/images?q=tbn:ANd9GcT0oWOVwgxxBYi6vUg8sDdAfX0bQBi6VxjqXtrSGQ2mvLhvgfvG
CCCĐ "trí thức" sẵn sàng bóp néo sự thật đó là nghề của chúng .
Và như là hình thức giản tiện nhất của chủ nghĩa McCarthy, phong cách chống cộng lưu manh của người Việt hiện tại cũng có những nét tương đồng nào đó, từ phương cách chụp mũ dễ dãi và khó khăn bằng chứng cho đến cốt cách cá nhân.
Cứ so sánh những nhà tố cộng hăng tiết ấy với hung thần tố cộng McCarthy thì sẽ thấy rằng, ngoài tính lưu manh dễ dãi, họ còn giống nhau ở thói công thần.
-- )(--
Ở nước Mỹ đã có thời kỳ sau cuộc nội chiến nam bắc đã sản sinh ra một băng đảng gây ra bao thảm hoạ khủng khiếp cho người dân đó là băng đảng KKK , nhưng cuối cùng nó cũng bị tiêu diệt theo xu thế tiến bộ của loài người .
Klan đầu tiên đã tiến hành nhiều hoạt động chống lại việc giải phóng nô lệ, cũng như chống lại việc tái thiết liên bang. Nó nhanh chóng tham gia vào các hoạt động với chủ trương hoạt động vũ trang, sử dụng bạo lực. Trong thời kỳ tái thiết sau nội chiến của hoa kỳ .
Description: http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/2/20/Mississippi_ku_klux.jpg/200px-Mississippi_ku_klux.jpg
Những thành viên KU KLUX KLAN
Những nhà tố cộng hăng tiết vịt CCCĐ . Chúng giấu biệt những tội lỗi trong quá khứ của mình nhưng lại tận sức đào bới quá khứ người khác. Và họ hành xử như những bậc công thần khi ỉ lại vào quá khứ của mình, thậm chí ỉ lại vào cái quá khứ nạn nhân của mình. Và khi ỉ lại vào cái quá khứ nạn nhân như thế họ đã, vô hình trung, hành xử như những môn đồ nhạt nhẽo của chủ nghĩa Mahathir.
Các hoạt động "chống Cộng" của đám người "thù hận ngược chiều" nhố nhăng đến mức Giáo sư Trần Chung Ngọc phải thốt lên: "Cái kiểu chống Cộng hung hăng con bọ xít này thật quá lố bịch và xuẩn động khi mà họ không tự biết, cứ tưởng là mình đang tranh đấu cho tự do, nhân quyền".
Những gì đang diễn ra ở California trong mấy tuần lễ qua về cái gọi là Thỉnh nguyện thư chính là một trò lố bịch và xuẩn ngốc như thế.
Chủ động ăn vạ hay nhiệt tình nhưng khờ khạo để bị lôi kéo rủ rê, họ đang đưa thân ra ăn vạ. CCCĐ ăn vạ bằng thành tích quá khứ hay bằng quá khứ làm nạn nhân của mình một kiểu công thần chủ nghĩa, theo lối McCarthy
CCCĐ ăn vạ " BU " bằng thỉnh nguyện thư !
Bọn CCCĐ lưu manh ràng buộc trong " lũy tre xanh" Bolsa , chúng vẫn chưa vươn tới tầm thế giới, thậm chí quốc gia. chúng chưa bao giờ dám ăn vạ ở trụ sở Đại Hội đồng Liên hiệp quốc. Chúng cũng chưa bao giờ dám ăn vạ trước toà quốc hội việt nam. ăn vạ , kêu gào là bài mà bọn CCCĐ thuộc nhất .
Bọn CCCĐ chỉ lẩn quẩn ăn vạ trong một cái “làng” Việt kiểu mới ở California như những Chí Phèo đời mới. Nhưng tệ hơn tên Chí của làng Vũ Đại khi hắn ta dám đi đến mức gay gắt nhất của trò lưu manh là rạch mặt ra để ăn vạ, bọn CCCĐ lại co ro nấp bóng BU để ănvạ.
Bọn CCCĐ làm cho lớp trẻ khinh miệt. Họ làm khối người Việt chia rẽ và chán ngán. Họ khiến xã hội Mỹ nhìn về cộng đồng Việt như một cộng đồng bệnh hoạn, chưa biết cách sống trong một môi trường dân chủ và độ lượng. Và bọn CCCĐ khiến bất cứ ai, Mỹ hay Việt, có ý thức về sự tử tế đều ngại ngần, xa lánh.
Sống ở nước Mỹ, CCCĐ chịu khó đọc sơ qua lịch sử nước Mỹ, ắt chúng phải biết rằng phong trào tố cộng McCarthy đã bị ném vào sọt rác do sự tuyên chiến của lòng tử tế.
Khối đại đoàn kết dân tộc vẫn đang tốt đẹp, tình hình đang rất tích cực, kiều hối mỗi năm đều tăng, Việt kiều về nước ngày càng đông hơn xưa, khoảng cách giữa trong và ngoài nước ngày càng gần nhau hơn. Những người còn chưa nhìn ra thì một ngày nào đó buộc cũng sẽ nhìn ra, nếu họ có lòng yêu nước thật sự.
Tuy nhiên, đối với những thành phần cực đoan, bảo thủ, cứng ngắt, vẫn trơ trơ như bức tường, khúc gỗ, cố ý không chịu hiểu ra vấn đề, không nhận thức ra được vấn đề, thì không cần quan tâm đến họ, họ chỉ là một thiểu số rất nhỏ mà dân tộc nào hay thời đại nào cũng vẫn sẽ tồn tại. Lịch sử sẽ gạt họ qua một bên.
Houston 3-17-2012

Amari tx
Độc giả KBCHN.NET
Nguồn: kbchn.net 
trích đăng trên: sachhiem.net
Sưu tầm: Tiêu Du

XIN ĐỪNG LẠM DỤNG TỪ YÊU NƯỚC


Hiện nay hai chữ yêu nước được nhiều người nhắc đến, nhưng thật ra khi nói đến yêu nước liệu có mấy ai hiểu đúng nghĩa của yêu nước, hay cứ luôn miệng tự cho mình là yêu nước hoặc phán cho những người khác là yêu nước mà thật sự chẳng biết có phải là yêu nước hay không
Vậy Yêu Nước phải như thế nào?
Thời Đất nước ta còn là thuộc địa của Pháp, dân ta là nô lệ của ngoại bang thì những người chống Pháp mong muốn giải phóng Dân tộc được xem là người yêu Nước, điều đó đã được khẳng định.
Sau đó, Mỹ đã đưa Quân đội và biết bao nhiêu là bom đạn vào Nước ta để gọi là khai hóa, phong trào đấu tranh chống Mỹ đã nổ ra, để hòa cùng dòng thác đấu tranh của những người yêu nước Việt Nam. Thì tại Mỹ, những người dân của họ cũng xuống đường buộc chính phủ Mỹ rút khỏi Miền nam Việt Nam.
Sau năm 1975, chiến tranh đã chấm dứt, Đất nước ta đã thống nhất liền một dãy từ Bắc xuống Nam. Có thể nói, Nước ta không có gì nhiều, chỉ có chiến tranh là nhiều, chiến tranh không ngơi nghỉ từ ngàn xưa đến nay. Cho nên những chữ hòa bình, độc lập được người Việt Nam vô cùng trân trọng và cầu mong Dân Tộc này đừng biết đến chiến tranh.

Hiện nay, có thể nói là người dân sống trong cảnh thanh bình nhất mặc dù nước láng giềng luôn ôm mộng bành trướng thường hay quấy nhiễu, nhưng dù sao họ cũng chỉ càn quấy và gây hấn trên vùng Biển Đông. Bản chất nước láng giềng của ta là thế thì muôn đời cũng là thế, nếu muốn Đất Nước được yên ổn phải nắm rõ bản chất của họ. Chính Quyền ta đã từng bước làm được điều đó.

Chống Trung Quốc là yêu nước đó là không sai, nhưng chống Trung quốc phải như thế nào mới là đúng. Có phải biểu tình gây ồn ào náo loạn tại Đất nước mình để chống một nước ở tuốt bên kia là hành động yêu nước?? Điều đó cũng giống như đứng tại nhà mình mà chửi rủa quậy phá người trong nhà để chống lại người hàng xóm cách bao nhiêu là cây số !! Làm như thế để họ nghe và họ sợ sao ??? Tại sao có rất nhiều những hành động yêu nước thiết thực khác sao không tham gia.
Điều đơn giản đó không phải các nhà dân chủ chúng ta không hiểu, nhưng vấn đề ở chổ, chống Trung Quốc chỉ là tấm bia để họ chống Chính quyền, âm mưu lật đổ Chính quyền, âm mưu đưa bạo loạn và chiến tranh quay trở lại Đất nước đang thanh bình này
Có thể Chính quyền có những cái không đúng, có thể có những tiêu cực và tham nhũng nhưng chống tham nhũng, chống tiêu cực khác với chống Chính quyền. Chính Quyền hiện nay là do người Việt Nam lãnh đạo, không hề có thế lực của ngoại bang khống chế và đang có chổ đứng ở Liên Hiệp Quốc, một Đất nước có độc lập, có chủ quyền thì không thể quy tội là Chính quyền bán nước. Đó chẳng qua là một luận điệu xuyên tạc để hợp thức hóa trò chống Chính quyền trở thành yêu nước

Yêu Nước có nhiều cách để thể hiện, không phải chống đối, bôi nhọ Đất Nước thì được cho là người yêu Nước, thế còn lại 90 triệu dân đang sinh sống trên Đất Nước thì họ không phải là người yêu Nước, và cả một số kiều bào sống ở hải ngoại 1 lòng hướng về Tổ Quốc, một lòng mong muốn xây dựng Đất Nước ngày một tốt đẹp hơn thì họ cũng không phải là người yêu nước, chỉ có người chống Chính quyền là người yêu nước ???

Xin hãy yêu Nước bằng chính con tim của mình, bằng lòng nhiệt huyết xây dựng Đất nước chứ ko phải yêu nước bằng vật chất từ một thế lực chống đối ở hải ngoại, không phải yêu nước bằng cách dựa vào ngoại bang để âm mưu lật đổ Chính quyền trong nước.
Hai chữ Yêu Nước tuy dễ đọc nhưng không phải ai cũng hiểu
(HKT)

BA CON VẸT CHỢ DÂN CHỦ


Cuteo@

Nghe đồn chợ chim - chó ở chợ Dân Chủ đang bày bán ba con vẹt lạ, dân tình kéo nhau đi xem đông nghịt. Nhưng mọi người chỉ xem thôi chứ chẳng ai mua nổi vì người bán “quát” giá quá đắt: 

Con vẹt trắng màu hồng giá 1.000 đồng - Nó được gọi bằng cái tên Đào.

Con vẹt đa sắc lông giá 5.000 đồng - Nó được gọi là Diện.

Con vẹt màu sám nhưng mỏ nhọn, chuyên đứng lệch một chân, giá tới 25.000 đồng - Con này được gọi Chênh. 

Theo lời quảng cáo của người bán, con Đào biết hô khẩu hiệu và kể chuyện lịch sử, con Diện biết nói khẩn cấp, khẩn cấp, biết viết chữ hán, biết hát ca trù và đặc biệt là biết tôn vinh đàn bà sồn sồn thành hót gơn.

Một người tò mò hỏi: 

“Vậy con Chênh kia biết làm gì mà giá mắc gấp mấy mươi lần hai con kia?”

- “Nó không biết làm gì cả” - người bán lạnh lùng đáp.

- “Ủa, không biết làm gì mà dám kêu giá vậy?”

Người bán vẹt thủng thỉnh đáp:

“Nó không biết làm gì thực, nhưng nó là thủ trưởng của hai con vẹt kia và nó là công dân mạng đấy!

ĐÁ CUỘI LÀM SAO HIỂU MẶT TRỜI SÁNG VÌ ĐÂU ?



Chúng ngồi điều hòa, chí ít thì cũng quạt máy phành phạch trong những ngày nóng, nên nghĩ rằng ai cũng rững mỡ như mình vậy.

Chúng lấp liếm, che dấu, xuyên tạc, đánh lận sự thật đã thành thòi quen thường nhật nên nghĩ rằng ai cũng nói dối không ngượng mồm như mình vậy.

Chúng nó ăn chơi đú đởn, trai gái đĩ bợm, đầu óc lúc nào cũng chất chứa toàn nhữngthứ tục tĩu nên nghĩ rằng ai cũng tầm thường như mình vậy.

Chúng nó nuốt tiền ngoại bang, hết bán nước lại chống phá quê hương, không có thủ đoạn nào không dùng đến nên nghĩ ai cũng tởm lợm như mình vậy.

Chúng nó đòi làm cách mạng, mà người ta chưa chạm mảy lông đã nằm vật ra ăn vạ nên nghĩ rằng ai cũng sợ đau như mình vậy.

Chúng nó tung hê những đứa ngu xuẩn, bệnh hoạn, côn đồ lên làm anh hùng hào kiệt nên nghĩ rằng là anh hùng xưa nay cũng chỉ đến thế không hơn.

Đến cả những em Thanh Niên Tình Nguyện chúng nó cũng chẳng thể nào hiểu được chứ đừng nói một người hi sinh tất cả một đời vì non sông đất nước như Bác Hồ .

Làm sao chúng nó, những kẻ chưa làm nên điều gì ích nước lợi dân, có thể hiểu vì sao Thanh Niên lại đi tình nguyên ?

Làm sao chúng nó, những kẻ chỉ biết ăn vạ ăn vật ăn bẩn ăn thỉu, có thể hiểu vì sao giáo viên lại chịu vất vả lên vùng cao dạy học?

Làm sao chúng nó, những kẻ chỉ biết xuyên qua tạc lại sự thật, có thể hiểu được vì sao các trưởng thôn lại "vác tù và hàng tổng" lo lắng cho dân.

Làm sao chúng nó, những kẻ chỉ biết yêu nước bằng máu người khác, có thể hiểu được các chiến sỹ đang chẳng quản gian lao ngày đêm canh giữ đất trời.

Làm sao chúng nó, những kẻ với đầu óc sâu bọ có thể hiểu được một con người ra đi tìm đường cứu nước từ 2 bàn tay trắng, chịu vào tù ra khám, cứng gông nặng xiềng, ở hang ngồi đá để rồi làm rạng rỡ non sông đất nước.

Đá cuôi là sao hiểu mặt trời sáng vì đâu ?

Thực dân biến tướng - Rượu cũ bình mới - Tác giả: Thiên Lôi


Thực dân biến tướng - Rượu cũ bình mới - Tác giả: Thiên Lôi

I. Bối Cảnh


Gần đây có những bản tin từ Bắc Phi ít gây sự chú ý của người đọc chỉ vì bề nổi xem ra không dính líu gì tới Mỹ; nhưng Thiên Lôi tui thì thường xách tầm sét ‘laptop’ đi mây về gió mà phán xét tin tức dưới trần rồi nối kết mọi chuyện tưởng không ăn nhầm gì với nhau để lý giải xuyên suốt mọi chuyện theo nguyên lý ‘… Do cái này sinh, cái kia sinh; do cái này diệt, cái kia diệt’, chứ Thượng Đế, lúc này thì ổng già cúp bình thiếc, không còn hơi sức đâu để thiết kế sắp đặt mọi chuyện nổi nữa, dù dưới trần người ta cứ bảo ổng toàn trí toàn năng.

Thời buổi này, Chú Sam trùm thiên hạ. Chuyện nhỏ chuyện lớn gì trên thế giới mà không có cái bóng to đùng của chú lảng vảng phía sau. Mũi chú rất thính, mắt chú như cú, bàn tay chú thì đầy lông lá thô nhám sờ mó lung tung, tựa như câu viết trong Cựu Ước “Chú có thể nhìn thấy con kiến đen dưới hòn đá đen trong đêm tối đen của một… tháng Tư Đen thui!” Nhiều nơi chú giả vờ ‘vô tư’ nhưng chú đã giao việc cho đàn em cả rồi để tiếp tục quán xuyến cái gia sản tài nguyên thế giới cho chú tựa như những đế quốc thực dân châu Âu cũ.

Thế giới ngày nay vẫn còn in hằn vết sẹo xấu xí cũ thời thực dân khó mà tân trang cho được với phẫu thuật thẩm mỹ mới. Kể từ thế kỷ 15, vì tham lam nguồn tài nguyên nên sau chuyến thám hiểm tìm ra châu Mỹ của Kha Khủng Bố (Christopher Columbus), cộng với sự tiếp tay thô bạo của Vatican thì đất đai thế giới bị bọn Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Pháp, Đức rồi Anh xâm chiếm làm thuộc địa một cách thoải mái để triệt để khai thác mà ảnh hưởng đến nay vẫn tồn tại.

Sự chia chác không đều đã đưa đến các cuộc chiến tranh loại trừ lẫn nhau giữa bọn thực dân, rốt lại chỉ còn đế quốc Anh làm bá chủ. Nhưng bọn tư bản Jews (Do Thái) đã biết đánh mùi thời vận, khôn khéo đoàn kết và lòn lách với túi bạc kè kè vào trong hệ thống chính trị của Anh Mỹ để rồi ẩn mình lãnh đạo trong bóng tối với đồng đô-la ‘in God we trust!’.

Xưa cha ông ta hay nói ‘Vai mang túi bạc kè kè. Nói bậy nói bạ chúng nghe ào ào’và dưới thời XHCN thì chi tiết hơn: "Tiền là Tiên là Phật, là sức bật lò xo, là thước đo lòng người, là nụ cười tuổi trẻ, là sức khỏe người già, là cái đà danh vọng, là cái lọng để che thân, là cán cân công lý. Ôi! đồng tiền hết ý." Vậy mà vừa mang đại đao vừa đeo Đô-la không làm cha thiên hạ sao được.

Dần dần theo sự lèo lái của bọn tư bản quốc tế, Hoa Kỳ được tôn làm minh chủ với đầy đủ đầu tư về khoa học kỹ thuật, khí tài, tài nguyên dồi dào và kinh tế dư thừa. Sau đệ nhị thế chiến, Chú Sam vinh quang lên ngôi thiên tử dưới sự phục tòng răm rắp của bọn thực dân cũ.
  

Ban đầu chú cũng muốn làm một hiệp sĩ mã thượng thế thiên hành đạo theo lý tưởng ‘bài phong đả thực’, ‘giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha’ mà cứu giúp dân nghèo cô thế. Cả thế giới đều vỗ tay ca tụng ngóng trông; nhưng một khi say men chiến thắng và sự rỉ tai ‘tham vấn’ của bọn tư bản, chú dần quên bố nó cái lý tưởng thời lập quốc mà trôi lăn vào con đường thực dân cũ rồi biến tấu và biến tướng nó thành mô hình thực dân mới lắm khi còn nhiều phù phép và thô bạo hơn.

Có những vùng chú phải chường mặt ra hàng đầu là nhà thống lĩnh ‘thế giới tự do’đứng mũi chịu sào như Iraq, Afghanistan, Pakistan ..., có những vùng làm ăn vốn thuộc quyền của đàn em là những tên giang hồ đâm thuê chém mướn, đế quốc thực dân châu Âu cũ có số má thì chú giao việc cho mà chia chác. Nhưng khi chú cần tay dao búa thì đàn em NATO phải chung chi ngay dưới danh nghĩa ‘bảo vệ thế giới tự do... ăn cướp’.

Tổ chức NATO là một tập hợp của bọn bạch quỉ cũ để đi ăn hiếp đám dân da màu. Nó vốn được lập ra vào ngày 4 tháng Tư, 1949 với mục đích ‘đuổi Nga, rước Mỹ và đè Đức’ ("to keep the Russians out, the Americans in, and the Germans down" theo lời tuyên bố của Lord Ismay, tổng thư ký đầu tiên của NATO). Nhưng ở thời cao điểm của chiến tranh lạnh, nó được dùng đê đối phó với Warsaw Pact của Đông Âu vào năm 1955; rồi sau khi Sô-Viết sụp đổ vào năm 1991 thì nó lại thu thập đàn em xưa của Khối Warsaw để... bao vây lại đàn anh Nga. Thế là từ đó NATO được giao thêm nhiều nhiệm vụ khác với mục tiêu ban đầu. Lính ‘lê dương tây’ lại phải oanh liệt hy sinh ở các chiến trường ngoài châu Âu một khi Chú Sam ra lệnh như vùng Balkan, Georgia, Iraq, Afghanistan…

Nhưng thôi, chú Sam làm gì với thế giới thì kệ chú. Riêng Thiên Lôi tui thì chỉ quan tâm đến chuyện gì liên quan đến dân tình Việt Nam xưa và nay mà thôi.

II. Đó là chuyện có dính líu đến thực dân Pháp


Bản tin của phóng viên Tây Phi Thomas Fessy trên BBC News, Ngày 24 tháng 4 năm 2013 dưới tiêu đề ‘Pháp đang bị tấn công ở châu Phi?’ sau khi đại sứ quán Pháp ở Tripoli thủ đô của Libya bị đặt bom làm hai lính Pháp và một số người dân bị thương. Fessy nghĩ nguyên nhân là vì Pháp đứng ở hàng đầu trong các hoạt động của NATO đã giúp quân nổi dậy lật đổ nhà lãnh đạo Libya Muammar Gaddafi vào năm 2011.

Cuộc tấn công của chiến binh Hồi giáo ở phía đông thành phố Benghazi, nơi cuộc nổi dậy chống Gaddafi, cũng đang gia tăng. Phương tây còn cho là họ đã gây ra cuộc tấn công vào lãnh sự quán Mỹ ở Benghazi hồi Tháng Chín khiến đại sứ Christopher Stevens và ba người khác tử thương.

Chưa có ai nhận trách nhiệm về vụ tấn công đại sứ quán Pháp ở Tripoli; tuy nhiên, có suy đoán rằng nó có thể là sự trả đũa của các nhóm Hồi giáo và các thành viên của Bắc Phi chi nhánh của al-Qaeda, al-Qaeda ở Maghreb (AQIM) vì sự can thiệp gần đây của Pháp ở Mali, nơi mà họ đã nắm quyền kiểm soát khu vực sa mạc phía bắc rộng lớn của đất nước.

Vùng tây bắc lục địa Phi rất giàu về dầu mỏ, khí đốt, khoáng sản như vàng và uranium … mà các công ty quốc gia của Pháp đang khai thác.
  

Pháp là cựu thực dân của nhiều quốc gia ở Tây và Trung Phi và hiện nó duy trì một mối quan hệ chặt chẽ với hầu hết các chính quyền địa phương; những kẻ lãnh đạo thường do tây phương nâng đỡ và không được người dân ủng hộ để tiếp tục khai thác tài nguyên của các đất nước này.

Dân gốc Pháp thường tụ tập sinh sống làm ăn ở các thành phố nói tiếng Pháp ở Tây Phi.

Từ tháng Giêng trước sự bành trướng thế lực nhanh chóng của AQIM (Al-Qaeda in the Islamic Maghreb) ở Mali, Tổng thống Pháp Francois Hollande liền điều 4.000 quân Pháp đến Mali để chống lại các chiến binh Hồi giáo; dĩ nhiên là ‘do sự yêu cầu của chính phủ ở Bamako’ theo đúng kịch bản. Có tên lãnh đạo nước nhược tiểu nào bị lệ thuộc vào mẫu quốc mà dám phản đối? Điều này có nghĩa rằng lợi ích chính trị và kinh tế Pháp trong vùng này đã nhiều lần bị đe dọa.

  
Xứ Mali trong Bắc Phi

Liền sau đó một gia đình người Pháp bị bắt cóc ở phía Bắc xứ Cameroon và rồi được thả, và hiện vẫn còn khoảng một chục con tin - hầu hết là công dân Pháp – bị cầm giữ bởi tổ chức của các nhóm Hồi giáo cực đoan ở khu vực Sahel, sa mạc Sahara.

Các chuyến bay của Air France đến Mali bị giảm sút; hầu hết hành khách là công dân Pháp sống ở Mali, hoặc nhân viên quốc tế đi công tác. Khách du lịch Tây phương khác, đã từ lâu không tham gia các chuyến đi đến sa mạc thành phố lịch sử như Timbuktu vì có nguy cơ bị bắt làm con tin.

Hồi tháng Giêng, tư lệnh của al-Qaeda Mokhtar Belmokhtar đã tấn công bao vây một nhà máy khai thác khí đốt ở Algeria, ngay sau khi có sự can thiệp của Pháp ở Mali. Tại Dakar, Senegal, ông Mignot cho biết Đại sứ quán đã nhận được cuộc gọi điện thoại nhiều hơn từ các nhà đầu tư tìm hiểu về tình hình an ninh trong những tháng gần đây do lo ngại rằng cuộc khủng hoảng Mali có thể tràn qua biên giới.

Hàng trăm binh sĩ Niger và lực lượng đặc biệt của Pháp đã được đưa đến bảo vệ các điểm khai thác uranium của công ty Arlit của Pháp ở Niger sau khi máy bay phản lực đầu tiên của Pháp bắn phá quân nổi dậy ở Mali.

III. Bài Học Bắc Phi


Bản tin làm cho Thiên Lôi tui nhớ đến một luận điệu cốt bào chữa cho tội ác của ‘mẫu quốc Pháp’ và ‘tòa rất thánh Vatican’ đối với dân tộc Việt Nam trong thời thuộc địa do đám trí thức hay chính trị gia nhà thờ, tạm gọi là ‘đám nhân xỉ - chứ không phải nhân sĩ - nhà thờ’, hình như khởi đầu từ Nhóm Thông Luận ở Pháp, lý luận rằng“chuyện phát động chiến tranh giải phóng dân tộc khỏi ách thống trị của Pháp (rồi Mỹ) của Đảng CSVN là không cần thiết. Theo thời thế thì sớm muộn gì thực dân cũng sẽ trao trả lại độc lập cho Việt Nam mà không phải tốn xương máu.

Khi bày ra cái lý thuyết vớ vẫn này thì các ‘nhân xỉ nhà thờ’ đã không đặt ngược câu hỏi rằng trong lịch sử giữ gìn độc lập của dân tộc ta nếu tổ tiên và tiền nhân đã không hy sinh xương máu qua bao đời thì bọn Hán, Tấn, Lương, Tùy, Đường, Nam Hán, Tống, Nguyên, Minh, Mãn Thanh... có trao trả lại độc lập cho ta chỉ nhờ vào lời cầu nguyện hiệp thông hay không?

Nếu mẫu quốc Pháp và Vatican cao thượng như thế thì cớ sao ban đầu lại bày lắm mưu nhiều kế ‘hiệp thông’ lẫn nhau mà xâm lăng đô hộ nước ta gây ra biết bao nhiêu khổ đau xương máu cho dân tộc ta?

Có hai thứ độc lập

Qua bài học ở các thuộc địa cũ của Pháp ở châu Phi ta ngộ ra rằng chỉ vì các dân tộc ấy không có người sáng suốt lãnh đạo kháng chiến đánh đuổi bọn cướp nước và bọn gián điệp giả dạng tu sĩ để đạt được nền độc lập xứng đáng, và chỉ ngồi chờ ‘thời thế’ và sắp xếp của bọn thực dân trao lại nền ‘độc lập ký kết có điều kiện’ cho nên chúng đã lập nên những vùng di dân mẫu quốc để làm nội ứng và mới có thể kéo quân vào đất nước mình như vào nhà trống một khi quyền lợi của chúng bị đe dọa.

Đúng là lối lý luận kiểu nhà thờ “Chúa cha, chúa con và đại diện chúa không bao giờ sai”. Xưa rồi Diễm! Lối lý luận ấy chỉ có đám con chiên vỗ tay, và được cái đài SBTN (Sủa Bậy Thâm Niên) ở Bôn Xa Xóm Đạo tuyên truyền cho mà thôi. Bỏ qua đi Tám!

Giả sử chuyện mơ ước ấy nhờ cầu nguyện xảy ra thì tình trạng đất nước ngày nay có khác gì ở các cựu thuộc địa của Pháp. Đám lãnh đạo đất nước có khác gì Diệm Thiệu, giới chức dân và quân sự Pháp tiếp tục ép dân làm nô lệ, các tên xưa do tây đặt ở Việt Nam đều được phục hồi, nào là Tonkin, Cochichine, Tourane, Faifo, Cap Saint Jaques, Saigon, Faifo ..., tượng của 117 tên thánh phản quốc được dựng lên mọi chốn, khâm sứ Vatican được dân chúa khiêng kiệu đi khắp nơi, Cam Ranh biến thành quân cảng của Pháp, nhiều vùng sẽ chỉ xài toàn tiếng tây… cho sang. Các công ty tư bản sẽ khai thác triệt để các nguồn tài nguyên của Việt Nam, rồi dùng đô-la để lương dân cải đạo hết trơn, vv. và vv. Như thế thì nền độc lập nào quí giá hơn: giành lại bằng máu hay được trao trả bằng mãnh giấy có cam kết đủ điều? Thôi xin tha cho dân nhờ, các ông nỡm ạ!

Điều đó cho thấy tinh thần quật cường của dân tộc Việt đã có cái gien truyền lại từ cha ông.

Đám nhân xỉ nhà thờ đúng ra nên nói rằng “Giá mà quan thầy thực dân và Vatican thấy trước nếu không nuốt nổi Việt Nam thì ở tiền bán thế kỷ 20 nên tìm cách ký kết trao trả độc lập cho Việt nam thì bây giờ mọi chuyện đều thuận lợi cho mình – như ở châu Phi - theo sự quan phòng của Chúa hay không? Thực đáng tiếc và đáng tiếc để đám con chiên tan đàn như chúng con đây khỏi phải ngày đêm thổn thức tiếc thương chuyện không may đã xảy ra.”

Ô hô chỉ vì Chúa là một sản phẩm tưởng tượng của dân Do-Thái, rồi được bọn thực dân buôn thần bán thánh phù phép để chiếm xứ người vơ vét của cải thế gian nên do những đầu óc tham lam sai lầm của quan thầy thì hậu quả bi đát đám Mít phải nhận lấy là đương nhiên, còn than thở cái nỗi gì. Hãy thoát khỏi cái thân phận làm chiên để vươn lên làm người thì mọi chuyện sẽ hợp logic ngay. Hãy gỡ bỏ cái vòng kim cô‘vâng lời trong tuân phục’ do Vatican gắn quanh đầu chiên thì thoát khỏi nổi đau khổ thù hận triền miên được bọn chủ chăn nhắc lại mỗi tháng Tư bấy lâu nay.

Dây thừng cho tư bản - hay đống rác ô nhiễm của kỹ nghệ?

Một điều cần phải nói thêm ở đây: Bọn tư bản lắm mưu nhiều kế và chiến thuật của chúng cũng ‘lăng ba vi bộ’ lắm ly kỳ làm ta khó hiểu. Bao lâu nay ai cũng biết việc tương kế tựu kế của hai tên ma đầu Mỹ tư bản và anh Chệt Đỏ tạo ra biết bao vũ khúc chính trị mê hoặc trên trường quốc tế mà nhiều người chưa thấu triệt được bí hiểm bên sau.

Mới ngày nào khoảng đầu những năm 80s, báo chí Mỹ ca tụng sự vươn lên của 4 con rồng ĐNA là Hàn, Indonesia, Malaysia và Singapore nhờ lao động rẻ cặm cụi lắp ráp đồ điện tử và may mặc cho thần dân tây phương tha hồ hưởng thụ và ông chủ tư bản rung đùi bỏ những món tiền kết xù vào ngân hàng.

Sau khi bắt tay được với chú Ba thì đùng một cái 4 con rồng kia biến thành 4 con giun. Từ nay chủ nhân ông đã có bọn lao động rẻ mới với nguồn nguyên liệu sản xuất tại chỗ nên Tàu Cộng trở nên ‘hổ phục’, muốn mượn chiêu sản xuất sợi dây thừng cho tư bản để chúng tự xiết cổ lấy. Hai bên hể hả vui mừng khôn tả cứ như hình ảnh cuộc gặp mặt giữa Mao Xến Xáng và Nixon ở Đại Sảnh Đường Bắc Kinh ngày 21 tháng 2, năm 1972.

Sau mấy thập niên hì hục xây dựng hãng xưởng làm đồ lắp ráp cho tư bản tây phương, bây giờ bọn lãnh đạo ở Bắc Kinh mới thấy bị tư bản lừa một vố nặng nhưng vì đồng đô-la đã ràng buộc chằng chịt nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Đó là bọn tư bản đã đổ một lượng rác ô nhiễm khổng lồ lên đất Tàu, những món mà bấy lâu nay chúng không muốn lưu lại trên đất nước mình, bèn tìm cách chiêu dụ bọn nghèo nhận lấy. Nguy cơ lâu dài cho môi trường sống ở đại lục từ đất đai, không khí, sông nước ... đã bị ô nhiễm trầm trọng bởi chất thải kỷ nghệ đầy phóng xạ. Bệnh suy nhược thần kinh kinh niên và ung thư ở giới lao động trong vùng kỷ nghệ gia tăng ... Tiền bạc kiếm được bấy lâu nay không đủ để dùng vào việc tái tạo môi trường trong sạch cho đại lục. Ai bảo bọn tư bản ngu, đã sản xuất ra sợi dây thừng cho giới vô sản xiết cổ mình? Mèo nào cắn mỉu nào?

Xin tham khảo:

1. http://www.youtube.com/results?search_query=poluted+environment  

2. http://www.youtube.com/results?search_query=ghost+townin+china  

3. http://www.youtube.com/results?search_query=smog+air+in+china  

Chỉ mong mọi người con dân Việt đều biết rõ và giới lãnh đạo một nước nhỏ bé ở Hà Nội có nhãn quan sáng suốt hơn trong việc nhận đầu tư của giới tư bản, và coi chừng đồng chí phương bắc có thể gian xảo dùng đô-la để mua quan tham nhũng mà trút rác bẩn lên giải giang sơn gấm vóc của cha ông để lại.